Mà lâu nay anh thấy em trao tặng ai Người hãy nói tất cả là tại anh sai đi Để khi xa rời anh ko thấy đau trong lòng Thật lòng ngỡ bên nhau trăm năm Cớ sao mọi chuyện đi quá xa xăm Tồn tại giữa cô đơn không em là điều rất khó Phải chăng đã thương em yêu em quá lâu nên giờ chán ngán tên nhau Em đã không cần anh bên cạnh về sau
- Anh yêu em vì yêu cảm giác có được khi ở gần bên em - Em chấp nhận con người anh, trước em anh không cần che giấu điều gì. Em để cho anh được làm chính mình và anh biết ơn vì điều đó. Thật tuyệt vời khi được em yêu. - Em khiến anh cảm thấy một cảm giác sống động hơn bất cứ ai từng có. - Em khiến anh muốn trở thành người đàn ông tốt hơn.
Em Yêu Anh .. Chương 11: Chương 11 Hắn nhăn mặt. hai đứa cứ vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ mà không biết ở đàng xa có một người đang nhìn hai đứa nó -May quá! Nhi không sao - Phong thở phào nhẹ nhõm rồi quay lưng bước đi…
Mong anh có trải nghiệm, chín chắn, trách nhiệm và yêu thương em hết lòng, không toan tính thiệt hơn. Em tin rằng, khi có được tình yêu từ em, anh sẽ không thất vọng đâu, vì
Vì em không yêu anh như anh yêu em. Người mới chơi vơi như anh làm sao anh mơ có em. Mãi sau này xa nhau anh mới thấu. Suốt chặng đường khi yêu ai biết đâu. Người mình từng thương giờ như hai người xa lạ đã biết hết về nhau .
Khi xuất hiện trên mạng xã hội, loạt ảnh đã khiến dân tình không khỏi xôn xao. Khi truyền thông đặt câu hỏi liên quan đến nghi vấn tình cảm với Hiền Hồ, vị đại gia này lên tiếng phủ nhận và cho biết cả hai chỉ là "anh em nương tựa". Hiền Hồ sau đó đã lên tiếng
Nghe online bài hát Không Bằng do ca sĩ Na thể hiện. Tải nhạc dạng mp3, m4a, lossless và xem lời bài hát Không Bằng hoàn toàn miễn phí. Vậy mà anh nỡ buông tay trong khi em vẫn còn yêu anh Sao anh quá nhẫn tâm! Khi không còn ở bên thôi anh cứ để gió đưa hết những yêu thương
ujurH1e. Cùng đọc truyện Tại Sao Anh Không Yêu Em của tác giả Ai Lam tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại tiếng Trung【 快穿】 Hán Việt【Khoái xuyên 】Nhĩ vi thập ma bất ái Văn Văn 🌸.Designer Mi Hamters Team.Độ dài 230 loại Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, hiện đại, HE, tình cảm, báo thù, ngọt sủng, trọng sinh, hệ thống, song khiết, xuyên nhanh, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, cường cường, cưới trước yêu sau, cung đình hầu tước, kiếp trước kiếp này, nhiều CP, cải trang giả dạng, kim bài đề cử🏅, nữ cường, ngược tra, đào hố 7/5/ lấp hố?/?/?Tình yêu là gì?Cớ gì mọi người lại cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa?Tại sao lại có nhiều thứ lý do như vậy? Tại sao rõ ràng ban đầu nói yêu thắm thiết như thế, vậy mà sau đó lại có thể trở mặt ngay được?"Tại sao anh không yêu em?"Người chồng dứt khoát đi cùng tiểu tam, không quan tâm tới gia đình của mình, cũng không thèm ngó tới vợ mình dù cô quỳ xuống dưới đất, khàn giọng hỏiChồng của cô âu yếm ôm người con gái mỹ mạo trong ngực, đối với cô liếc mắt chán ghét, "Cô không có mộng tưởng lại quá quê mùa."...."Tại sao anh không yêu em?"Người vợ bị đánh đến sưng mặt sưng mũi, run run chảy nước chồng có thói quen bạo lực gia đình nói với cô, "Mau đem tiền lương của tháng này cho tôi." Sau đó một bạt tai tát xuống...."Tại sao anh không yêu em?"Lúc còn trẻ vì hắn mà liều lĩnh, cô hy sinh tuổi trẻ và ước mơ cho tình yêu này, bỏ học đi làm công chỉ để cung cấp tiền cho hắn đến trường, bây giờ người phụ nữ với làn da thô ráp, quần áo cũ kỹ chính là thế nhưng lại đảo mắt liền cùng thiên kim hào môn đính hôn, hắn nói "Cô là vết nhơ trong cuộc đời tôi, những việc cô làm là do cô cam tâm tình nguyện, tôi không có cầu cô."..."Tại sao anh không yêu em?"Trái tim thiên kim tiểu thư tan vỡ, lệ rơi đầy mặt, hét chồng phượng hoàng nam* của cô trừng mắt, không kiên nhẫn nói "Cô chớ dọa mẹ cùng chị và em gái của tôi, phòng ở chúng ta nhiều như vậy, cho chị tôi một cái phòng thì có là gì?"* Phượng hoàng nam đàn ông chuyên ăn bám váy phụ nữ...."Tại sao anh không yêu em?"Đã từng một thời là nữ minh tinh nổi tiếng nhất, tương lai đầy triển vọng, cô vì hắn mà nỗ lực giúp hắn thành công, rời khỏi vòng giải trí, đem mọi tài nguyên tốt nhất cho hắn, cuối cùng hắn cũng thành công trở thành ảnh đế trong giới điện ảnh, nhưng hắn lại xem cô như bước đệm để đạp nói "Cô bây giờ đã không có giá trị, tôi công thành danh toại**, tôi đã trở thành một truyền kỳ. Mà cô, là đá kê chân giúp tôi thành công..."** Công thành danh toại đạt được kết quả mĩ mãn trên đường công danh, sự Đây là tình yêu a, lúc ngọt ngào thì nó giống như mật đường, lúc ăn mòn thì nó giống như thạch tín***.*** Thạch tín asen là một loại chất hóa học được biết đến như là một chất cực độc, gấp 4 lần thủy vậy, không bằng dùng tình yêu của cô, đến cùng tôi trao đổi một vài thứ muốn trả thù, mà tôi thì cần tình yêu, đến tu bổ trái tim đầy huyết nhục mơ hồ và đi tìm kiếm lại tình yêu của Chuyện xưa của nam chínhThi Vinh chưa bao giờ có được tình yêu của Mạnh Nịnh trong đời, vì vậy sau khi hệ thống xuất hiện, hắn không ngần ngại đồng ý tất cả các yêu cầu của hệ thống đi cứu những người phụ nữ bị phụ lòng để đổi lấy cơ hội sống lại của Mạnh Nịnh. Trong thế giới ảo mộng, cuối cùng hắn cũng có được điều ước của mình, nhưng điều đó không có thật. Liệu hắn có thể biến giấc mơ của mình thành hiện thực?- "Ngay cả khi đó là ký ức của anh, nhưng bây giờ, anh xác thực yêu em, cho nên, em thống khổ cái gì a?""Không cần buông tay, giống như trước kia, bắt lấy tay anh."Cả đời này, hắn quyết cùng cô quấn quýt không ⚠ Lưu ý- Cái này tuyệt đối là ngược tra Nam 9 xuyên qua trợ giúp những người phụ nữ bị phụ lòng, phản bội. Từ đó mở ra thế giới ảo tưởng đi vãn hồi chuyện xưa của nữ Nam 9 không phải là người lương thiện, trừ nữ 9, đối xử với người khác cực kỳ tàn bạo, thỉnh mọi người chuẩn bị tâm lý thật Nam9 có chút điên điên, có chút biến thái, nhưng được cái siêu sủng nữ 9.****Văn Văn Chào các bảo bối, lại gặp nhau đào hố do thấy đọc văn án khá lạ, tui là thành phần thích truyện xuyên nhanh nữa, nên quyết định đào, mặc dù chả có kinh nghiệm gì cho cam, nên sạn thì chắc chắn có, nhất là mấy cái TG cổ đại, huyền huyễn,...Đặt gạch trước thôi, phải hoàn xong bộ Dấu Cắn bên kia thì mới tập trung bên đây được, có thời gian cũng sẽ ráng edit, ha cảm xíu cho phận edit của ơn đã ủng hộ ~7/5/2020.
Tên tiếng Trung【 快穿】 Hán Việt【Khoái xuyên 】Nhĩ vi thập ma bất ái Văn Văn 🌸.Designer Mi Hamters Team.Độ dài 230 loại Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, hiện đại, HE, tình cảm, báo thù, ngọt sủng, trọng sinh, hệ thống, song khiết, xuyên nhanh, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, cường cường, cưới trước yêu sau, cung đình hầu tước, kiếp trước kiếp này, nhiều CP, cải trang giả dạng, kim bài đề cử🏅, nữ cường, ngược tra, đào hố 7/5/ lấp hố?/?/?Tình yêu là gì?Cớ gì mọi người lại cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa?Tại sao lại có nhiều thứ lý do như vậy? Tại sao rõ ràng ban đầu nói yêu thắm thiết như thế, vậy mà sau đó lại có thể trở mặt ngay được?"Tại sao anh không yêu em?"Người chồng dứt khoát đi cùng tiểu tam, không quan tâm tới gia đình của mình, cũng không thèm ngó tới vợ mình dù cô quỳ xuống dưới đất, khàn giọng hỏiChồng của cô âu yếm ôm người con gái mỹ mạo trong ngực, đối với cô liếc mắt chán ghét, "Cô không có mộng tưởng lại quá quê mùa."...."Tại sao anh không yêu em?"Người vợ bị đánh đến sưng mặt sưng mũi, run run chảy nước chồng có thói quen bạo lực gia đình nói với cô, "Mau đem tiền lương của tháng này cho tôi." Sau đó một bạt tai tát xuống...."Tại sao anh không yêu em?"Lúc còn trẻ vì hắn mà liều lĩnh, cô hy sinh tuổi trẻ và ước mơ cho tình yêu này, bỏ học đi làm công chỉ để cung cấp tiền cho hắn đến trường, bây giờ người phụ nữ với làn da thô ráp, quần áo cũ kỹ chính là thế nhưng lại đảo mắt liền cùng thiên kim hào môn đính hôn, hắn nói "Cô là vết nhơ trong cuộc đời tôi, những việc cô làm là do cô cam tâm tình nguyện, tôi không có cầu cô."..."Tại sao anh không yêu em?"Trái tim thiên kim tiểu thư tan vỡ, lệ rơi đầy mặt, hét chồng phượng hoàng nam* của cô trừng mắt, không kiên nhẫn nói "Cô chớ dọa mẹ cùng chị và em gái của tôi, phòng ở chúng ta nhiều như vậy, cho chị tôi một cái phòng thì có là gì?"* Phượng hoàng nam đàn ông chuyên ăn bám váy phụ nữ...."Tại sao anh không yêu em?"Đã từng một thời là nữ minh tinh nổi tiếng nhất, tương lai đầy triển vọng, cô vì hắn mà nỗ lực giúp hắn thành công, rời khỏi vòng giải trí, đem mọi tài nguyên tốt nhất cho hắn, cuối cùng hắn cũng thành công trở thành ảnh đế trong giới điện ảnh, nhưng hắn lại xem cô như bước đệm để đạp nói "Cô bây giờ đã không có giá trị, tôi công thành danh toại**, tôi đã trở thành một truyền kỳ. Mà cô, là đá kê chân giúp tôi thành công..."** Công thành danh toại đạt được kết quả mĩ mãn trên đường công danh, sự Đây là tình yêu a, lúc ngọt ngào thì nó giống như mật đường, lúc ăn mòn thì nó giống như thạch tín***.*** Thạch tín asen là một loại chất hóa học được biết đến như là một chất cực độc, gấp 4 lần thủy vậy, không bằng dùng tình yêu của cô, đến cùng tôi trao đổi một vài thứ muốn trả thù, mà tôi thì cần tình yêu, đến tu bổ trái tim đầy huyết nhục mơ hồ và đi tìm kiếm lại tình yêu của Chuyện xưa của nam chínhThi Vinh chưa bao giờ có được tình yêu của Mạnh Nịnh trong đời, vì vậy sau khi hệ thống xuất hiện, hắn không ngần ngại đồng ý tất cả các yêu cầu của hệ thống đi cứu những người phụ nữ bị phụ lòng để đổi lấy cơ hội sống lại của Mạnh Nịnh. Trong thế giới ảo mộng, cuối cùng hắn cũng có được điều ước của mình, nhưng điều đó không có thật. Liệu hắn có thể biến giấc mơ của mình thành hiện thực?- "Ngay cả khi đó là ký ức của anh, nhưng bây giờ, anh xác thực yêu em, cho nên, em thống khổ cái gì a?""Không cần buông tay, giống như trước kia, bắt lấy tay anh."Cả đời này, hắn quyết cùng cô quấn quýt không ⚠ Lưu ý- Cái này tuyệt đối là ngược tra Nam 9 xuyên qua trợ giúp những người phụ nữ bị phụ lòng, phản bội. Từ đó mở ra thế giới ảo tưởng đi vãn hồi chuyện xưa của nữ Nam 9 không phải là người lương thiện, trừ nữ 9, đối xử với người khác cực kỳ tàn bạo, thỉnh mọi người chuẩn bị tâm lý thật Nam9 có chút điên điên, có chút biến thái, nhưng được cái siêu sủng nữ 9.****Văn Văn Chào các bảo bối, lại gặp nhau đào hố do thấy đọc văn án khá lạ, tui là thành phần thích truyện xuyên nhanh nữa, nên quyết định đào, mặc dù chả có kinh nghiệm gì cho cam, nên sạn thì chắc chắn có, nhất là mấy cái TG cổ đại, huyền huyễn,...Đặt gạch trước thôi, phải hoàn xong bộ Dấu Cắn bên kia thì mới tập trung bên đây được, có thời gian cũng sẽ ráng edit, ha cảm xíu cho phận edit của ơn đã ủng hộ ~7/5/2020.
Bạn có biết “I love you” trong tiếng Nhật nghĩa là gì không?Aishiteiru“Anh yêu em”, “Em yêu anh” là những lời yêu ngọt ngào mà các cặp đôi dành cho nhau để biểu đạt tình cảm của với người Nhật, họ hầu như không nói “Aishiteiru” với người yêu thương, vợ hoặc chồng mình. Điều đó làm nhiều người nước ngoài không khỏi thắc mắc, thậm chí nghi ngờ liệu đối phương có dành tình cảm thật cho đừng hiểu lầm, đó chỉ là nét văn hóa đặc trưng của người Nhật mà khi Japo lý giải trong bài này, bạn sẽ không còn cảm thấy thắc mắc mà ngày càng cảm mến hơn con người ở Xứ sở Hoa anh đào Vì xấu hổVốn dĩ người Nhật khá kém trong việc bày tỏ thẳng thắn cảm xúc của mình với đối không ít người cảm thấy xấu hổ mà chần chừ, do dự có nên nói ra hay là nữa, “Aishiteiru” là một từ rất mạnh mẽ, quyết liệt, không phải nói ra dễ dàng mà cần rất nhiều dũng khí trong đó. Nó cũng khiến người nghe cảm thấy áp lực, ngay lập tức muốn kháng cự, từ So với “yêu” thì “thích” dễ dùng hơnTrong tiếng Nhật còn một từ khác nữa để biểu đạt tình cảm, đó là Suki mang nghĩa “thích”.Thật ra, với những cặp đôi có quan hệ gần gũi, gắn bó mật thiết với nhau, cũng có người nói “Aishiteru”.Nhưng theo đại đa số người Nhật, so với “Aishiteiru”, thì “Suki” nghe nhẹ nhàng hơn và nói như đại văn hào Natsume Soseki từng đánh giá “Từ Suki rất đẹp, hệt như vẻ đẹp của tình yêu vậy”.Nên ông thường dùng “Suki” để dịch từ “I love you” chứ không phải “Aishiteiru”.Khi muốn nhấn mạnh tình cảm hơn nữa thì dùng “Daisuki” nghĩa là “rất thích”. Ví dụ như “Anata ga daisuki” nghĩa là “Anh rất rất thích em”.Nên trong truyện tranh, anime hoặc phim ảnh Nhật, các nhân vật hay nói “tớ thích cậu” khi tỏ tình với đối phương chứ hiếm khi thấy “Aishiteiru” xuất “Yêu” là một từ nặng nề làm sao…Một nguyên nhân khác nữa là từ “Aishiteiru” rất có sức nặng, tương đương khi bạn đi cầu hôn nên, nếu chưa xác định thật chắc chắn tình cảm thì người Nhật sẽ không nói từ một thời điểm nào đó, tự người trong cuộc cảm nhận thấy “Đây rồi. Ngay lúc này!” thì cũng chính là lúc họ sẽ tự nhiên thốt lên “Aishiteiru” Anh yêu em với đối diễn tiến tiếp theo có thể là lời cầu hôn đầy lãng vì sức nặng như thế, nếu dễ dàng buông câu hỏi “Watashino koto, aishiteiru?” Em có yêu anh không? thì sẽ bị cho là đùa giỡn, chưa thật lòng. Các chàng trai hãy chú ý Hành động minh chứng cho lời nóiVới văn hóa hạn chế biểu lộ cảm xúc thật, người Nhật có xu hướng dùng hành động để chứng ánh mắt, cử chỉ quan tâm đều cho thấy yêu thương của họ dành cho đối phương. Nên họ mong đối phương có thể hiểu mà không nhất thiết phải nói rõ những người từ lúc hẹn hò cho đến khi kết hôn thành vợ chồng, cũng ít khi nghe thấy lời “Aishiteiru” từ đối là người Nhật thì không sao, nhưng nếu kết hôn với người nước ngoài, họ sẽ thắc mắc và hỏi rồi nhận được câu trả lời là “Vì anh/em là người Nhật!”.Kỳ lạ đúng không nào?Trái hẳn với người Việt Nam chúng ta, khi yêu là nói rất thẳng thắn, rõ cũng vì thế mà thứ tình cảm thiêng liêng chất chứa trong câu nói “Anh yêu em”/”Em yêu anh” cũng trở nên tầm thường, hời nay, có những cô cậu mặt còn búng sữa đã thản nhiên buông lời yêu mà chưa chắc đã biết được sức nặng trong từ ngữ vậy, có lẽ chúng ta nên học tập người Nhật ở điểm trân trọng lời yêu thương hơn; xác định cho rõ tình cảm và thời điểm rồi mới nói NgânKokuhaku- văn hoá tỏ tình của người Nhật“Xin Lỗi Anh Yêu Em”Dấu hiệu một chàng trai Nhật thích bạn?
Edit Văn Phiêu Phiêu vẫn rất xinh đẹp, chỉ là vừa mới sinh con xong nên bề ngoài có vẻ trông già hơn vài tuổi, làn da cũng không còn mịn màng và sáng bóng như trước. Lí Phi Vân có thể thấy rõ ràng, trên mặt cô ta còn có một vài đốm vàng. Mặc dù đã đánh phấn nền, nó vẫn không thể che lấp hoàn toàn. Lúc này, cô ta mặc một chiếc váy màu đỏ hồng, trên tay thì bế một đứa trẻ khoảng một tuổi, đang nhìn chằm chằm vào Lí Phi Vân với sự thù địch tràn thù địch giữa phụ nữ luôn không thể giải thích được, nhưng nó cũng được coi là điều hiển nhiên. Hồng Phiêu Phiêu liếc mắt một cái liền nhìn ra được người phụ nữ này không phải dạng tốt gì, nhưng không biết làm sao, cô ta luôn cảm thấy quen mắt... Là ở đâu gặp qua sao?Tuổi tác cách nhau thì mãi vẫn thế, Lí Phi Vân không thể so sánh với Hồng Phiêu Phiêu, nhưng nếu muốn so khí chất, so body, so khí tràng, cô quyết không bao giờ thua cuộc. Chẳng sợ bên trong không có gì, ngoại hình của cô đã đáp ứng yêu cầu hết. Vì vậy, giống như giáo viên đã dạy, Lí Phi Vân cười nhẹ, đầy lịch sự và chế giễu "Bà Vương, đã lâu không gặp.""Đã lâu không gặp cái gì? Tôi không quen cô."Hồng Phiêu Phiêu cảnh giác lùi về phía sau một bước, sợ người phụ nữ này muốn cướp Vương Trường Chí với mình. Cô ta thật vất vả mới ôm được bắp đùi to của hắn, sử dụng mọi thủ đoạn có trên người làm cho hắn cùng bà thím già trong nhà ly hôn, cưới mình vào, quang minh chính đại bước vào nhà, mẫu bằng tử quý [1], thành công thay thế được vị trí của bà thím già kia trở thành bà Vương mới. Vị trí này cô ta đã ấp ủ bấy lâu nay, kẻ nào mơ ước tới nghĩ còn dễ hơn làm![1] Mẫu bằng tử quý mẹ vinh hiển nhờ hoàn toàn là Hồng Phiêu Phiêu tự xem Vương Trường Chí như kho báu của mình. Nhớ trước kia, Lý Phi Vân cũng lấy hắn ta làm báu vật, hiện tại à? Vương Trường Chí ở trong lòng cô còn không bằng một đống shit. Cô kinh tởm chính bản thân mình trước đây, không ngờ sẽ đem cái mặt hàng như Vương Trường Chí coi như trân như bảo, mặt dày mày dạn muốn lưu lại trong Vương gia mặc cho bọn họ đánh chửi, la mắng, Quý Ngũ có câu nói rất đúng, phạm tiện [2] cũng không tiện tới vậy.[2] Phạm tiện tiếng chửi mắng, có ý khinh thường kẻ cam tâm chịu lẽ lúc ấy tâm bị shit vấy bẩn, Vương Trường Chí còn không phải là một đống shit hay sao."Không quen?" Lý Phi Vân cười lạnh băng "Nhưng cũng rất bình thường, bà Vương đúng là quý nhân hay quên. Một năm trước, chúng ta còn gặp kia mà, họ của tôi là Lý, là vợ trước của chồng cô."Hồng Phiêu Phiêu không tin, mắt trợn cả lên "Cô nói dối!" Bà thím già mập như con heo kia nào có trẻ tuổi, xinh đẹp ghê vậy?!"Cô không tin, tôi cũng không có biện pháp." Lý Phi Vân bất đắc dĩ dang hai tay ra, nhẹ nhàng hỏi một câu khi đi ngang qua bên người cô ta, "Cô nói xem, hiện tại anh ta sẽ chọn cô, hay sẽ chọn tôi?" Đặc biệt là dưới tình huống Vương thị thuộc về ý ném xuống vỏ bom nặng kí, Lý Phi Vân không chút lưu luyến mà xoay người rời đi, để lại Hồng Phiêu Phiêu một mình bế đứa trẻ đứng tại chỗ nhìn chằm chằm vào lưng cô một lúc lâu, không thể hồi phục bình việc quả nhiên xảy ra như Lý Phi Vân đoán trước, Vương Trường Chí người này, ích kỷ, chuyện gì cũng phải bắt đầu từ lợi ích của hắn ta, những chuyện khác không quan trọng, một khi có nguy hiểm hay bất lợi đối với bản thân hắn, cứ việc bà già nhà hắn chết ở trước mặt hắn cũng vô khỏi nói đến Hồng Phiêu Phiêu. Lý Phi Vân cùng hắn kết hôn hai mươi năm. Từ thời niên thiếu của hắn liền an tâm làm người phụ nữ sau lưng hắn, nhưng cuối cùng, hắn ta đã hồi báo cho Lý Phi Vân những gì?Từ đầu tới cuối, hắn cũng không xem Lý Phi Vân như người một nhà, nếu không phải vậy thì sẽ không xâm chiếm một cách không thương tiếc vào tài sản của Lý gia, dùng tiền Lý gia nuôi người Vương gia. Mà bây giờ, người phụ nữ vẫn luôn sai lầm này đã bị gõ cho tỉnh, Vương Trường Chí có khả năng gì để nuôi sống cả gia đình toàn đỉa hút máu kia?Tục ngữ nói mãi không sai, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa [3], dù Vương thị bị rỗng từ bên trong, bộ xương cơ bản vẫn còn đó. Vương Trường Chí làm sao buông tay được, hơn nữa ở trong ấn tượng của hắn, Vương thị vẫn rất có tiền. Không có cách nào, nếu Lý Phi Vân cứ một mực muốn kiện lên trên tòa, vậy thì kiện đi.[3] Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa dù lạc đà có gầy gò, nhưng khung xương của nó vẫn lớn hơn con ngựa. Ý nói dù hoàn cảnh có sa sút trở thành người bình thường thì so ra vẫn hơn những người vốn đã bình mặt pháp luật đã bị yếu thế sẵn, cộng thêm combo bạo lực gia đình và sự thật trong hôn nhân đã ngoại tình- thậm chí Vương Trường Chí không nghĩ đến trong tay Lý Phi Vân không ngờ lại có đoạn video quay hắn đánh đập cô ta và ôm tiểu tam diễu võ dương oai [4] đối với cô, trên tòa án Vương Trường Chí bị đánh bại hoàn toàn. Lúc hắn đi ra khỏi tòa án, cả người giống như một con gà trống bị thua cuộc, ủ rũ cụp đuôi, thất hồn lạc phách.[4] Diễu võ dương oai phô trương uy thế và sức mạnh để khoe khoang hoặc đe trong một tuần, hắn ta thay đổi từ một tổng giám đốc Vương thị luôn được mọi người xum xoe nịnh bợ thành một kẻ nghèo hèn không xu dính túi. Không chỉ có thế, mấy năm nay hắn dung túng lấy tiền trong công ty trợ cấp cho Vương gia đều bị tòa án đưa ra phán quyết nhất định phải bồi thường theo giá gốc! Một con số lớn như vậy... Hắn biết đi đâu tìm?!Căn nhà thật ra được viết dưới tên hắn, nhưng lại dùng tiền Vương thị đi mua, đó là một vụ mua bán bất hợp pháp. Mấy cái này phải được tòa án thu hồi, nói cách khác, bây giờ hắn chỉ còn hai bàn tay trắng!Khi bước ra khỏi tòa án, bên này hắn gục đầu xuống, bên kia Lý Phi Vân thì khí phách hăng hái, quyến rũ bức người. Lúc cô ấy còn trẻ đã xinh đẹp sẵn, không nghĩ đã đến tuần tuổi này rồi, vẫn xinh đẹp mê người như thế. Vương Trường Chí cảm thấy có chút hối hận, sớm biết rằng Lý Phi Vân sẽ trở thành vậy, hắn sẽ không cùng cô ly hôn để làm mẹ gì! Mặc dù hoa dại có mùi thơm hơn hoa nhà, nhưng cuối cùng chúng cũng không được để trên mặt không thì hắn nên sớm nghĩ đến vấn đề quyền sở hữu tài sản, thay đổi tên của chủ hộ và pháp nhân thành chính mình. Lúc ấy, Lý Phi Vân đối với mình một lòng trung thành chắc chắn sẽ không từ chối. Tại sao hắn, hắn có thể ngu tới vậy!"Vương tiên sinh."Vương Trường Chí si ngốc nhìn Lý Phi Vân đang nện bước ưu nhã hướng tới hắn, đối với hắn lộ ra tươi cười "Làm phiền anh dọn khỏi phòng tôi trong vòng 24 giờ, nếu không thì đừng trách tôi trở mặt vô tình.""Phi Vân..."Lý Phi Vân nghe được tiếng gọi Vương Trường Chí phía sau, cười lạnh lùng."Phi Vân!" Vương Trường Chí đuổi theo, vội vàng nhìn cô "Ngày hôm đó, không phải em đã nói với Phiêu Phiêu, xem anh chọn cô ấy hay là em? Anh chọn em, anh chọn em! Anh có thể ly dị với cô ta ngay lập tức. Chúng ta trở lại tốt đẹp như trước kia, giống như trước kia được không em, được không?!"Mấy ngày nay, hắn ta thật chịu cmn đủ rồi, kể từ khi Hồng Phiêu Phiêu bị Lý Phi Vân ở bên tai nói câu đó xong, mỗi ngày ba bữa đều nháo với hắn, sự dịu dàng trước hôn nhân hoàn toàn biến mất, giống như một con đàn bà đanh đá! Còn người mà hắn luôn luôn khinh thường, ghét bỏ bà thím già vừa xấu lại béo thì trở thành một mỹ nữ tự tin, đầy người trí thức, Vương Trường Chí tự nhiên hối thực tế, nếu Lý Phi Vân vẫn giống như trước đây, Hồng Phiêu Phiêu sẽ không đem lời nói của cô đặt ở trong lòng. Nhưng bây giờ, Lý Phi Vân trở nên xinh đẹp không nói, khí chất còn thay đổi chóng mặt, so với một người vừa sinh đứa trẻ xong, dáng người có chút xấu, lực uy hiếp có thế nói là mười phần, cô ta có thể không thèm để ý sao!Ngoài ra, cùng ngày hôm đó cô ta không biết Lý Phi Vân và Vương Trường Chí nói cái gì, Vương Trường Chí trở về lại có khuôn mặt tốt, công ty xảy ra chuyện thậm chí không cùng trong nhà nói. Tính cách hắn ngang ngược, dù sao đây cũng là chuyện của hắn, những người khác quản không người thường xuyên qua qua lại lại, Hồng Phiêu Phiêu tự nhiên hiểu lầm. Trước kia, Lý Phi Vân có bao nhiêu yêu Vương Trường Chí, cô ta xem ở trong mắt, ý thức nguy cơ lập tức trỗi dậy mãnh liệt."Ồ? Thế thì..." Lý Phi Vân giả bộ khó xử, hỏi "Con trai anh làm sao bây giờ?""Anh có thế cấp một số tiền cho Phiêu Phiêu, khiến cho cô ta mang theo đứa bé!""Chính là tôi không sinh được, anh đã quên?" Lý Phi Vân dù bận vẫn ung dung, nhìn Vương Trường Chí vội vàng thể hiện lòng trung thành của mình."Anh không sợ đoạn tử tuyệt tôn luôn sao?"Lúc này, Vương Trường Chí mới nghĩ đến Lý Phi Vân không thể sinh, sắc mặt tức khắc có chút méo mó, bên này là con cá lớn Lý Phi Vân, bên kia là con trai duy nhất, bên nào hắn cũng luyến tiếc buông ra, sắc mặt thay đổi như chong chóng, đủ sắc cầu vồng, trông rất đẹp mắt."Phi, Phi Vân...Anh biết em đó giờ làm người rộng lượng, chắc chắn có thể bao dung cho một đứa nhỏ...Rốt cuộc đó là đứa con trai duy nhất của anh mà!"
Edit Văn Heo🐷 Vương Trường Kiều đưa lưng về phía cửa của cửa hàng quần áo, gọi điện thoại, cô ta là người miệng như cái loa, cách mười tám con phố đều nghe được, huống chi Lý Phi Vân đứng ở trước cửa tự nhiên nghe thấy không sót một chữ. Chờ đến khi Vương Trường Kiều nói chuyện điện thoại xong, quay đầu sang thì thấy có người đứng ở trước cửa, lúc đầu còn tưởng là khách hàng, đang chuẩn bị dùng khuôn mặt tươi cười như cúc hoa chào đón. Kết quả vừa ngẩng đầu lên thì thấy là Lý Phi Vân, phản ứng đầu tiên là hoảng sợ, tiếp theo liền sử dụng chiêu ác nhân cáo trạng trước "Chậc, chị đứng ở cửa làm gì? Muốn hù chết người à?!" Lý Phi Vân không nói chuyện, yên tĩnh nhìn cô ta. Vương Trường Kiều bị ánh mắt này nhìn chằm chằm đến có chút sợ hãi, vội vàng thẳng eo, ưỡn ngực, đúng lý hợp tình mà nói "Em cũng không có nói sai, cuộc điện thoại vừa rồi chắc chị cũng nghe được, đúng không? Lời nói đó chính là lời mà em muốn nói, chuyện cũng chẳng có gì!" "...Tôi tự hỏi lòng mình, đối xử với các người thật lòng thật dạ như thế..." Môi Lý Phi Vân run rẩy, khàn giọng nói. Vương Trường Kiều khịt mũi coi thường "Thật lòng thật dạ?! Nếu là thật lòng thật dạ, có bản lĩnh thì chị đừng có mà tiêu tiền đi mua quần áo, chị em chúng tôi thì phải mặc quần áo cũ của chị! Chính chị ăn xài phung phí mua quần áo mới thì thôi, thế nhưng lại kêu chúng tôi mặc quần áo cũ của chị để lại, chị nói xem, cái này là đối xử tốt như chị nói sao?!" Khi đó, Lý Phi Vân dùng tiền cũng không phải là của Vương Trường Chí, mà là tiền của ba mình "Cô..." "Cô cái gì cô? Bây giờ gặp nhau rồi thì ba mặt một lời luôn đi, anh trai tôi sẽ kết hôn với chị dâu mới, chị thức thời một chút thì chạy nhanh đi dọn dẹp rồi tự cút đi, đừng có quấn lấy anh tôi không buông! Tôi nói chứ, chị sao lại không có mắt như thế? Chạy nhanh đi rồi ký tên ly hôn, nói không chừng anh tôi còn thương xót cho một ít tiền, nếu chị lại muốn tiếp tục nháo đến gà chó sủa không yên, một xu cũng đừng có mơ mà lấy!" Nói xong, Vương Trường Kiều cầm lấy cây chổi, quơ quơ vào Lý Phi Vân nói "Tôi cảnh cáo chị, sớm cút đi đi, đừng có quấy rầy lão nương làm việc, nếu không đừng trách lão nương trở mặt không nhìn người!" Lý Phi Vân đứng ngây người tại chỗ. Sau một lúc lâu, chờ tới khi Vương Trường Kiều thật sự cầm lấy cây chổi xua cô đi, cô mới chật vật rời đi. Mọi người trên đường tò mò nhìn người phụ nữ trung niên một tay xách túi hành lý nhỏ, một tay lau nước mắt, nhưng không ai có ý định tới chào hỏi một câu. Cô có thể đi đâu bây giờ? Lý Phi Vân không có chỗ để đi, việc duy nhất cô có thể làm bây giờ chính là cắn chặt răng, có đánh chết cũng không ly hôn. Cứ như vậy, cô dùng số tiền còn sót lại của mình, một trăm đồng tiền đi tìm cái khách sạn rẻ nhất vào ở. Mỗi ngày hai mươi khối, không có nước ấm, không có đồ dùng vệ sinh cá nhân, tất cả mọi thứ đều phải tự mua, ban đêm tới thì lại có vô số con muỗi, nhưng cũng coi như sống tạm qua ngày. Lý Phi Vân ở đây suốt một tuần, trong một tuần này, Vương Trường Chí có đến tìm cô, nhưng cô chính là nước mắt nước mũi chảy tùm lun đầy mặt cũng nhất quyết không chịu ly hôn, cầu Vương Trường Chí hồi tâm chuyển ý, cuối cùng đem Vương Trường Chí làm cho giận không thể áp xuống, không thèm nói chuyện nữa, nói một câu cô đừng hối hận, xoay người liền bỏ đi. Lời này của hắn cũng không nói chơi, nếu Lý Phi Vân vẫn không chịu ly hôn, hắn liền bức cô ta không thể không ly hôn! Vào đêm thứ tám, Lý Phi Vân khắp nơi tìm công việc đều không có kết quả, đang chuẩn bị về khách sạn. Đi trên đường một lúc, nước mắt không kiềm chế được rơi tí tách. Cô lớn tuổi, lại không bằng cấp, nói gì đến kinh nghiệm, làm bảo mẫu thì người ta cũng ngại cô già, trên người tiền tiêu chỉ còn không đến hai mươi khối, bây giờ cô nên làm gì mới tốt? Đúng lúc này, phía sau cô đột nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân dồn dập. Lý Phi Vân hoảng sợ, đi nhanh quay đầu thì nhìn thoáng qua, một người đàn ông thấp bé đang đi theo phía sau cô, vì đèn đường bị hỏng, cho nên thấy không rõ mặt người đó, nhưng Lý Phi Vân vẫn cảm thấy bất an trong tiềm thức. Cô càng đi nhanh hơn, muốn chạy về khách sạn một cách nhanh nhất, hoặc đi tới nơi có người qua lại. Nhưng cô tăng tốc, người đàn ông kia cũng liền tăng tốc, cô thả chậm bước chân, đối phương cũng liền làm theo, cuối cùng Lý Phi Vân sợ tới mức chết khiếp, bắt đầu hoang mang, lo sợ chạy chậm, gã đó tiến lên vài bước ấn cô xuống, che chặt miệng lại, đem người lôi tới một con hẻm nhỏ. Mặc cho cô thét chói tai, gào thét, giãy giụa, đá đánh...Đổi lấy chính là những cái tát cùng đánh đập tàn nhẫn rơi xuống, Lý Phi Vân thống khổ gần như muốn lập tức chết đi! Cô lớn tuổi như vậy...Thế nhưng cũng sẽ có đàn ông cảm thấy hứng thú! ...... Trong chiếc xe hơi xịn cách đó không xa, một người đàn ông thon gầy, anh tuấn đang cầm kính viễn vọng nhìn một màn này, nếu nhìn kỹ, bạn sẽ phát hiện bàn tay anh ta khẽ run lên. Người vệ sĩ ngồi đằng trước chần chờ hỏi "Ông chủ, chúng ta có nên đi hỗ trợ hay không?" Thi Vinh không nghĩ đi, nếu không đi, người phụ nữ đó sẽ bị cưỡng hiếp, cô ta liền sẽ ly hôn một cách ngoan ngoãn, tình yêu của cô ta cũng sẽ bị hủy diệt hoàn toàn, đối với Vương Trường Chí chỉ còn lại sự căm hận. Trong trường hợp đó, tình yêu mà anh có được cũng sẽ càng thuần khiết hơn, không lẫn tạp chất. Chính là...."Đi đi." Vì vậy, vệ sĩ đẩy cửa xe xuống, hướng về phía hẻm nhỏ chạy như điên. Đại khái năm phút đồng hồ trôi qua, một tay vệ sĩ xách theo một con chó chết hình dạng giống như một thằng đàn ông, một tay khác đem Lý Phi Vân đã bị đánh đến hôn mê bất tỉnh ôm lấy đi ra. Thi Vinh nhìn vào tay chính mình, bạn nghĩ, tôi ngăn cản chuyện này, không có trơ mắt nhìn nó xảy ra. Nếu như bạn ở đây, hẳn sẽ là cảm thấy, kỳ thật tôi cũng tốt hơn một chút rồi, phải không? Anh ta vẫn như cũ là một kẻ không có lòng đồng tình hay lòng thương hại với bất kỳ người hay vật xung quanh, hai chữ chính nghĩa viết như thế nào, anh ta không biết. Nhưng nếu như anh khỏe hơn, có thể gặp lại cô, nếu như thế anh nguyện ý làm người tốt vì cô. Tài xế từ kính chiếu hậu nhìn Thi Vinh một cái, không nghĩ tới ông chủ cũng có một mặt giống người bình thường như thế, theo tiên sinh lâu như vậy, ông vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy cảm xúc của anh có chút biến hóa. ...... Thời điểm Lý Phi Vân tỉnh dậy, chóp mũi cô tràn đầy mùi dung dịch ô-xy già, khiến cho lông mày cô cau lại, lọt vào trong tầm mắt là một mảnh tuyết trắng, liếc mắt dò xét xung quanh, cô mới phát hiện thì ra chính mình đang ở trong một cái phòng bệnh. Cô đột nhiên nhớ lại những gì đã xảy ra trước khi hôn mê, tức khắc sắc mặt không còn tí huyết sắc, run rẩy duỗi tay đi sờ phía dưới, bây giờ mới thấy đôi tay mình đều bị quấn thạch cao. "Xương tay cô bị gãy, tốt nhất chớ lộn xộn." Lý Phi Vân theo giọng nói rơi xuống nhìn qua, là một người đàn ông cao lớn, mặc áo sơ mi trắng, làn da rám nắng, thân hình rắn chắn, khí chất mạnh mẽ, vừa thấy liền biết là nhân vật không dễ chọc. Đây là một sự thật. Các vệ sĩ của Thi Vinh đều là bộ đội đặc chủng xuất ngũ, năng lực tự nhiên không còn gì để nói. "Tôi..." Vừa phát ra thanh âm mới thấy cổ họng vô cùng đau rát, Lý Phi Vân khụ hai tiếng, người nọ liền đi đến, rót cho cô cốc nước, đúng lúc này y tá bước vào, liền giao cho y tá, "Cô yên tâm đi, cô không có xảy ra việc gì đâu, ông chủ nhà chúng tôi trùng hợp đi ngang qua, thấy nên cứu người. Tối hôm qua, kẻ bắt cóc đó đã bị ném đến đồn cảnh sát rồi." Nghe thấy câu nói này, Lý Phi Vân mới nhẹ nhàng thở ra, nhưng mỗi khi nhớ đến đêm qua xảy ra sự tình đáng sợ đó, cô liền nhịn không được run như cày sấy. Hơn nữa, bây giờ cô không xu dính túi, làm sao cô có thể chi trả một khoản phí nhập viện đắt đỏ như vậy....Hoảng hốt nghĩ, cô nhớ đến rất nhiều năm trước, khi bản thân còn chưa quen biết Vương Trường Chí, ba mẹ đã đối xử với cô tốt tới cỡ nào. Lúc ấy, cô sợ là đánh chết cũng sẽ không nghĩ đến sẽ có một ngày này. Sau khi uống nửa cốc nước, cảm xúc Lý Phi Vân đã từ từ ổn định, cô cầu xin nhìn về phía người đàn ông, "Anh có thể giúp tôi làm thủ tục xuất viện ngay được không? Tôi, tôi không thể nằm viện..." "Cô yên tâm đi, phí nhập viện ông chủ đã giúp cô thanh toán trước rồi, ngày sau cô chỉ cần nhớ trả lại cho ông chủ là được." Lý Phi Vân khó xử không thôi, cô có khả năng thật trả không nổi....
tại sao anh không yêu em