Con Cưng Tự Bế. Nhân vật chính là Bách Hợp đã chết do gặp tai nạn. Linh hồn cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau (nhân vật xuyên không vào cũng trùng tên là Bách Hợp) để thay đổi kết cục bi thảm của nhân vật trong câu chuyện. Sau một số vụ đặc biệt thì cô
"mikey của tao, mày nghĩ chúng ta có nên làm bánh cá vị tinh dịch của mày luôn không?" đầu lưỡi mềm mại mút chặt ngón tay trắng nõn làm tiếng rên ngọt ngào của em không thoát ra được, nhưng sanzu đang cúi đầu liếm láp da cổ mịn màng vẫn nghe thấy tiếng khóc sụt sịt của bé cưng. hắn thò tay xoa bóp con cặc
Bởi, Con Cưng quán triệt rất tốt sứ mệnh “mang đến những sản phẩm tốt nhất cho trẻ em Việt Nam”. Cũng chính sứ mệnh sống còn này, Con Cưng đã đánh giá rất cao mối quan hệ hợp tác chiến lược với Abbott. Đồng hành cùng nhau để tiến xa và bền vững hơn!
Kiều Nam Thành mua xu trò chơi xong liền dẫn Ninh Hề Nhi chơi trò gắp thú. "Tôi gắp cho cậu nhé, cậu muốn con nào?" Ninh Hề Nhi tự tin đầy mình nói. Kiều Nam Thành mím môi, vì cậu ta cảm thấy con thỏ này rất giống Ninh Hề Nhi, trông nó cực kỳ dễ thương.
RT @WildHorse_man_: Tự soi gương mà thấy mông MỤN, A.S.S THÂM Không tự tin khi làm tình Không sao đã có DUNG DỊCH HỒNG của SHOP + 1 liệu
Con Cưng Tự Bế. Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không. Tác giả: Mỉm cười WR. Số chương: 16. FULL. Chương mới nhất: Chương 16. Cập nhật cuối: 7 năm trước. Nhân vật chính là Bách Hợp đã chết do gặp tai nạn. Linh hồn cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau (nhân vật
Một phần của truyện Bia đỡ đạn tiến công chiếm đóng Tác giả: Mỉm cười wr Edit: Mộc Nguồn: namthangtinhlang.wordpress.com Bùi Tuấn là con cưng của Bùi gia, mắc
bkxF51Y. Con cưng bị tự bế – Chương 11 Cv moihongdao Edit Mộc Bách Hợp cho Bùi Tuấn ăn sáng cũng không thể làm anh bình tĩnh được. Biểu hiện của anh rõ ràng là có vấn đề, không chỉ Bách Hợp, ngay cả Bùi lão thái gia cũng nhận ra sự khác thường. Từ lúc Bùi Tuấn lớn hơn, anh có thể khống chế bản thân rất tốt, ít khi để người ta vừa nhìn đã biết anh sốt ruột như vậy. Bùi lão thái gia cau mày nhìn Bách Hợp. Ông biết tất cả đều có liên quan tới cô, nhớ tới mấy ngày trước, thư ký từng nói với ông rằng cha Lâm muốn đưa thêm một cô con gái vào Bùi gia. Ông đã đình từ chối vì thấy cháu mình đang có tiến triển tốt. Nhưng lúc này thấy vui buồn của Bùi Tuấn dễ dàng bị Bách Hợp tác động, Bùi lão thái gia lại hơi khó chịu. Ông không biết sự thay đổi của Bùi Tuấn là tốt hay xấu. Ông chỉ có một đứa cháu nên rất sợ nó bị tổn thương. Trước kia Bùi Tuấn nguyện ý nói chuyện với Lâm Bách Hợp nhưng không hề coi trọng cô như bây giờ. Hiện tại, dường như mọi hành động của anh đều xoay quanh Bách Hợp. Ông rất sợ Bách Hợp sẽ giống trước đây, chứng nào tật nấy, đến lúc đó Bùi Tuấn sẽ bị đả kích càng mạnh. Hiện tại nhìn Bùi Tuấn rất ổn, nếu có thể có thêm một cô gái nữa để nó hiểu rõ Bách Hợp không phải là người duy nhất bên nó, thì một ngày nào đó, khi Bách Hợp ra đi sẽ nhanh chóng có một Bách Hợp khác xuất hiện trước mặt nó, có lẽ sẽ có ích. Bùi lão thái gia sợ cháu mình chịu tổn thương, con trai mất sớm, bên ngoài thì là tai nạn xe cộ nhưng thật ra có kẻ hãm hại. Những năm nay, Bùi gia chỉ có duy nhất một mầm bảo bối, dốc lòng che chở, tuyệt đối không thể để chuyện ngoài ý muốn phát sinh! Trong mắt Bùi lão thái gia lộ vẻ kiên định, ông không cần nói nhiều thì người sau lưng ông cũng có thể xử lý mọi chuyện ổn thỏa. Đây chính là ưu đãi của người ngồi trên vị trí cao. Ông muốn tất cả những gì mình có được sẽ truyền lại cho cháu mình, hoặc là chắt mình! “Tiểu Hợp, chúng ta lại đi quảng trường thành phố nhé.” Xoắn xuýt nửa ngày, cuối cùng Bùi Tuấn không nhịn được, nói ra yêu cầu kia. Một câu này của anh khiến Bùi lão thái gia vừa uống trà xanh suýt nữa đã phun ra. Gần đây Bùi Tuấn nói chuyện nhiều hơn trước kia một chút. Tuy rằng phần lớn thời gian là Bách Hợp nói còn anh nghe, nhưng anh không khiến người ta có cảm giác anh đang cô độc. Trước đây, cho dù người khác nói chuyện đến rách mồm trước mặt Bùi Tuấn thì chưa chắc anh đã đáp lại một câu, nhưng hai tháng nay, biểu cảm của anh đã nhiều hơn, phần lớn vẫn là nhíu mày, có điều chỉ chút xíu biểu cảm cũng đã khiến anh trở nên đầy sức sống. Cháu trai có thể nói chuyện không phải điều gì bất ngờ, dù sao thì anh vẫn có thể nói chuyện, chẳng qua là không muốn nói thôi. Nhưng từ lúc nào mà đứa cháu không thích tới gần người khác lại chủ động muốn tới nơi đông đúc nhất thành phố này? Không phải nó không thích thân cận với mọi người sao? Bách Hợp thấy vẻ nghi ngờ trên mặt Bùi lão thái gia, ông già chỉ cần giậm chân cũng khiến vùng Hoa Hạ chấn động đang nghiêng đầu nghe lén cô đáp lại. Nghĩ tới thái độ đối đãi của Bùi lão thái gia với nguyên chủ lúc trước, Bách Hợp quyết định sẽ không cho ông nghe. Cô biết ý của Bùi Tuấn. Hai tháng chung sống đã khiến cô và Bùi Tuấn có phần ăn ý với nhau, lần tiếp xúc ở quảng trường, môi hai người đã chạm nhẹ vào nhau. Có lẽ Bùi Tuấn muốn tới đấy để lặp lại chuyện ban đầu. “Đi quảng trường làm gì?” Cô ghé sát vào tai Bùi Tuấn nói chuyện, mắt còn liếc về phía Bùi lão thái gia đang nhìn chòng chọc, không nhận ra Bùi Tuấn đang nhìn đôi môi khi đóng khi mở của cô. Ánh mắt dần trở nên thâm trầm. “Muốn nói gì thì nói to lên!” Bùi lão thái gia thấy hành động của Bách Hợp thì thẹn quá hóa giận. Ông không nghe lén mà muốn nghe một cách quang minh chính đại. Cùng lắm thì lúc nữa đi hỏi cháu mình là được. Bùi Tuấn không phải kẻ lòng dạ ngoằn ngoèo. Có lúc Bùi lão thái gia cảm thấy anh đơn giản đến mức không giống người Bùi gia, nếu không phải anh kế thừa sự ưu tú thông minh của Bùi gia, học gì cũng chỉ cần một chút đã hiểu thì Bùi lão thái gia sẽ không ôm hy vọng với anh ngay cả khi anh đã gặp chuyện không may. Chỉ cần ông đi hỏi anh thì nhất định anh sẽ thành thực nói cho ông. “A Tuấn. Đây là bí mật giữa chúng ta, không thể nói cho người khác.” Bách Hợp nói khẽ bên tai Bùi Tuấn, câu cuối cùng đề nghị anh giữ kín thì lại cố tình nói to. Bùi Tuấn thành thật gật đầu. Bùi lão thái gia liền biết mình không thể moi gì từ miệng cháu trai được nữa. Tuy Bùi Tuấn không có thói quen giữ bí mật, chẳng qua là anh có thích nói hay không, nhưng một khi anh đã nhận lời người khác thì chắc chắn sẽ làm theo. Có điều trước giờ anh không dễ dàng nhận lời ai. Oán hận trừng mắt với Bách Hợp, Bùi lão thái đặt tách trà trong tay xuống, hầm hừ thay quần áo để ra ngoài. Cả ngày Bách Hợp không có việc gì làm, nhưng lúc gần đi Bùi Tuấn vẫn nhìn cô một cái, rõ ràng là muốn cô đi cùng mình. Cô do dự một chút, nghĩ lại thì mình cũng không có chỗ nào để đi, hôm nay Bùi Tuấn chọn quần áo cho cô đúng là có thể ra ngoài. Cô đành lên xe cùng Bùi Tuấn, chỉ hành động đơn giản như vậy cũng làm Bùi Tuấn cười vui vẻ. Ai ngờ chú Chu lại lái xe đến cổng trường, Bách Hợp ngây người kinh ngạc, cô thấy chú Chu dừng xe, trong lòng mặc niệm Sẽ không đi… “Cô Lâm, cô xuống xe ở đây đi, buổi chiều chúng tôi sẽ tới đón cô.” Chú Chu xuống xe, mở cưa xe cho Bách Hợp, vẻ mặt vô tội. Bùi Tuấn có chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, nếu mọi thứ đã thành thói quen mà đột nhiên sửa đổi là chuyện không dễ dàng. Vì không để Bùi Tuấn phải chịu ấm ức, chú Chu đành để Bách Hợp ấm ức vậy. Thành phố vào tháng chạp đã có tuyết rơi, bên ngoài lạnh tới mức có thể thành băng. Quần áo Bách Hợp mặc có thể chịu lạnh nhưng nếu phải lang thang ở ngoài cả ngày, đến chiều còn quay về đây chờ Bùi Tuấn đón thì cô đúng là bị đần rồi! Nếu cả tháng đều như vậy thì chắc không sống nổi mất. Bách Hợp cười gượng hai tiếng, quyết đoán nói với chú Chu “Chú Chu, chú chờ cháu một lúc nhé!” Cô nói xong, nhìn gương mặt khó xử của chú Chu liền đóng cửa lại. Xuyên qua cửa kính, cô có thể thấy chú Chu đang giẫm chân trên đống tuyết, hà hơi vào đôi tay. Vì phải lái xe nên chú Chu không đeo găng, mới đứng một lúc đã lạnh như thế. Bây giờ trên người cô không mang tiền, cũng không có xe riêng, tuyệt đối không thể lang thang ở ngoài cả ngày được, nếu không cô phải ăn trưa ở đâu chứ? “Tiểu Hợp.” Bùi Tuấn đặt tay lên gò má cô, làm giống như ngày thường cô vẫn làm, kéo gương mặt cô về phía mình, có vẻ không vui “Anh không thích em nhìn người khác.” “A Tuấn, anh nghe em nói, em không muốn ra ngoài…” Bách Hợp vừa mở miệng, đôi mắt Bùi Tuấn liền trở nên ảm đạm, chân mày anh cau lại, cặp lông mày như tranh thủy mặc chợt lộ ra vẻ chịu đựng. Trong lòng Bách Hợp lệ rơi đầy mặt, quyết đoán nói “A Tuấn, anh có muốn giống lần trước không?” Cô nói xong, áp mặt sát vào gương mặt Bùi Tuấn. Gương mặt thanh tú của anh không có biểu cảm gì nhưng trong đôi mắt lại phản chiếu rõ khuôn mặt Bách Hợp. Thấy gò má cô ửng đỏ, từ từ tiến gần anh, mùi hương đặc biệt trên người thiếu nữ, có thể là mùi của dầu gội và sữa tắm, làn hương thanh nhã chui vào trong mũi anh. “Tiểu Hợp.” Anh mở miệng gọi một câu, cẩn thận vươn tay ôm eo cô, không nhịn được lại gọi “Tiểu Hợp.” Dường như chỉ cần gọi tên cô thì gương mặt cô lại khắc sâu thêm vào trí nhớ Bùi Tuấn, làn môi mềm mại của thiếu nữ còn hơi run rẩy và lạnh buốt nhẹ nhàng dán lên môi anh. Giữa cái vuốt ve có chút ngứa ngáy, giống như một sợi lông vũ nhẹ nhàng phất qua trái tim anh. Lòng anh chợt rung động, đôi mắt càng lúc càng sáng ngời, tay càng ôm cô chặt hơn “Tiểu Hợp.” Khi anh nói chuyện, hơi thở phả lên gương mặt cô. Đôi mắt Bách Hợp không dám nhìn anh, muốn cách anh xa một chút, nhưng lúc này eo bị anh ôm chặt khiến cô không thể thoát ra được. “A Tuấn, bây giờ em có thể đi công ty với anh không?” “Anh còn muốn.” Bùi Tuấn không để ý tới lời cô nói, chỉ thấy cô tách ra xa mình, trong mắt tỏ vẻ kiên trì “Không thể rời đi.” Bách Hợp biết tính cách Bùi Tuấn, lúc này mới hiểu rõ không phải anh cố ý mượn gió bẻ măng, liền chạm lên môi Bùi Tuấn vài cái “A Tuấn, em tới công ty với anh nhé.” Môi Bùi Tuấn mím chặt, anh không thích Bách Hợp qua loa với anh như vậy. Nhưng anh không nói được câu nào mô tả lòng mình lúc này, mí mắt liền cụp xuống, giấu đi suy nghĩ trong đầu, vẻ mặt lại trở nên đờ đẫn. Lông mi cong vút che đi đôi mắt anh, có thể thấy được một phần con ngươi đen tối. Gương mặt Bùi Tuấn hiện giờ an tĩnh đẹp đẽ như tượng sáp, không giống người thật. Thấy anh không nói chuyện, Bách Hợp cảm thấy mình đúng là bi kịch, không biết tâm nguyện của nguyên chủ cũng đành thôi, nhưng khi tiến hành nhiệm vụ, ngay cả sắc dụ cũng phải dùng. Nhiệm vụ này không cần cố gắng luyện tập công lực, không cần nhẫn nại đợi tới mười vạn năm tịch mịch, nhưng nó càng khiến cô không có cách nào. Cô tình nguyện chịu khổ cũng không muốn giống như lúc này, hoàn toàn không có biện pháp. Bách Hợp than thở, đôi tay ôm cô chợt cứng ngắc. P/S Phần con cưng bị tự bế chỉ có 16 chương thôi nên chắc sẽ hết trong tuần tới 😀
Reads 8,947Votes 273Parts 16Complete, First published Oct 14, 2015Table of contentsWed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Wed, Oct 14, 2015Con cưng tự bế Thể loại Ngôn tình, xuyên không Tác giả Mỉm Cười WR Nguồn Nội Dung Truyện Con Cưng Tự Bế Nhân vật chính là Bách Hợp đã chết do gặp tai nạn. Linh hồn cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau nhân vật xuyên không vào cũng trùng tên là Bách Hợp để thay đổi kết cục bi thảm của nhân vật trong câu chuyện. Sau một số nhiệm vụ đặc biệt thì cô ấy có thể nhận được một số tính năng đặc biệt như chơi game ấy, ví dụ là biết cách nuôi sâu độc, biết bí kíp võ công tất nhiên là nhân vật cô ấy xuyên vào thì ko biết nên sẽ phải luyện từ đầu… Truyện này rất dài tác giả vẫn chưa viết xong và có nhiều phần là kiếm hiệp, tu tiên… *** Cô bị giá rét làm tỉnh, không biết nơi cô đang chui rúc là chỗ nào, sau lưng là vách tường lạnh buốt, cô cố ép chính mình chịu đựng cơn đau đầu kịch liệt để mở mắt ra, lại phát hiện mình đang đứng ở một góc đường tối đen, ngay cả đèn đường cũng không có, vô cùng nguy hiểm. Bách Hợp chống tay lên vách tường để đứng lên, quyết định mặc kệ mọi chuyện là thế nào, phải đi khỏi chỗ này rồi tính. Tối lửa tắt đèn, lúc này cô chẳng có võ công gì, dù muốn tiếp thu nội dung câu chuyện cũng phải chờ khi nào đến một nơi an toàn mới được, chân cô đi giày cao gót nhọn, mái tóc rối tung, cô đưa tay lên vuốt, cảm thấy tóc khô cứng, trên người mặc một chiếc áo trắng có thắt lưng, bên dưới là váy cực ngắn, lúc đứng dậy suýt nữa lộ cả quần chữ T, có lẽ do nguyên chủ ngồi xổm ở đây quá lâu nên lúc cô đ
Con cưng bị tự bế – Chương 5 Cv moihongdao Edit Mộc “Thật xin lỗi.” Bách Hợp chân thành nói, trên mặt có vẻ hối hận. “Không sao cả.” Bùi Tuấn thành thật trả lời, tuy anh không quay đầu lại nhưng Bách Hợp vẫn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt anh lúc này. Nháy mắt một cái, cảm giác tội lỗi trong lòng cô lại dâng lên. Anh quay lưng về phía Bách Hợp, lưng rộng ep hẹp. Mái tóc vô cùng mềm mại, thân trên để trần ngồi trên giường, cả người có vẻ tối tăm. Bách Hợp cẩn thận nhỏm dậy, lấy chăn bọc quanh người mình, sau đó nằm bò trên giường, ngẩng đầu lên đối mặt với Bùi Tuấn. “Em sẽ đền cho anh một cái khác.” Bùi Tuấn mím môi, cố gắng kiềm chế bực bội, lắc đầu “Bà Cầm sẽ làm lại cái khác.” Quần áo của anh luôn giống nhau như đúc, ngay cả một chi tiết nhỏ nhặt cũng phải được người ta kiểm tra ba lần rồi mới đưa tới. Chiếc áo này đột nhiên bị xé làm anh không bình tĩnh được, Bùi Tuấn biết việc này không liên quan gì đến Bách Hợp. Tay anh nắm lại thành quyền đặt trên chân mình. Tuy mắt anh nhìn cô chăm chú nhưng trong đồng tử lại không có hình bóng của cô, rõ ràng là đang ngẩn người. Bách Hợp nhìn dáng vẻ này của anh, không dám để anh tiếp tục như vậy nữa, cô di chuyển nửa người mình, quàng tay quanh cổ Bùi Tuấn, cả người gần như áp lên thân thể Bùi Tuấn. Lúc này anh mới chú ý đến Bách Hợp. “…” Anh không nói chuyện, vẻ mặt nghi ngờ giống như một đứa bé, dường như không biết vì sao cô lại làm vậy. Bách Hợp rất sợ anh lại chìm đắm trong thế giới riêng của mình, nhân lúc anh đang chú đến cô, nhỏ giọng nói “A Tuấn, quần áo của em bị bẩn rồi, anh có thể chọn cho em một bộ để mặc xuống tầng ăn sáng rồi đến trường được không?” Bùi Tuấn không lên tiếng, chỉ ôm cô đứng lên, rồi trịnh trọng đặt cô ngồi xuống giường, sau đó đi tới căn phòng để đồ. Tuy anh chưa từng tìm quần áo hộ Bách Hợp nhưng cấu tạo phòng này và phòng anh giống nhau như đúc. Lúc trước, Bùi lão thái gia biết anh thích chạy vào phòng Bách Hợp ngủ nên đã bố trí hai phòng giống hệt nhau vì sợ cháu mình vào một phòng xa lạ sẽ khó chịu. Không đến ba phút anh đã cầm một bộ đồ còn chưa xé mác ra ngoài. Bách Hợp còn sợ anh sẽ cầm kiểu quần áo mà bình thường Lâm Bách Hợp vẫn mặc ra. Nhưng lần này Bùi Tuấn lấy một chiếc áo khoác lông màu hồng nhạt, váy bên trong màu trong, quần màu xanh đen. Ngay cả đôi bốt anh cũng chuẩn bị, bên trong bốt còn đặt sẵn tất. Bách Hợp ngẩn người nhìn Bùi Tuấn ngồi xổm trước mặt mình. Mái tóc mềm mại rủ xuống theo cử động của anh làm khuôn mặt anh bị chắn phân nửa, chỉ thấy cái mũi thẳng, đôi môi nhạt màu và cái cằm gầy. Anh ở trần nhưng hình như không cảm thấy lạnh, đặt chân cô vào lòng bàn tay mình, thay cô đi tất. Sau đó anh còn muốn mặc quần cho cô. “Để tự em.” Bách Hợp thấy hành động của anh, muốn ngăn lại thì Bùi Tuấn không trả lời, nhưng đôi môi xinh đẹp bắt đầu mím lại. Anh hy vọng mình có thể tự tay làm mọi thứ, như vậy anh mới thấy vui vẻ. Anh phát hiện ra Lâm Bách Hợp đã biến mất mấy năm lại trở về. Anh là đứa trẻ bị cha mẹ bỏ rơi, Lâm Bách Hợp cũng thế. Anh rất vui vì có một người bạn giống mình nhưng hình như Bách Hợp không hề cần anh. Nhìn anh trầm mặc không lên tiếng, lòng Bách Hợp mềm nhũn, nghĩ tới việc anh không giống những người đàn ông bình thường. Anh chỉ muốn mặc quần áo cho cô, không hề có ý tứ khác. Ánh mắt anh nhìn cô cũng không có chút đen tối nào. Bây giờ thấy Bùi Tuấn im lặng không nói, cô dứt khoát ngả người ra sau “A Tuấn giúp em đi.” Cô cảm thấy có người xỏ chân cô vào quần, thân thể bị nhấc lên. Bùi Tuấn nhẹ nhàng mặc nốt váy và áo khoác cho cô. Sau đó mới nhìn Bách Hợp “Tiểu Hợp, được rồi.” Trên mặt anh lộ ra ý cười chân thành, giống như sương mù tan dần, lộ ra ánh sáng mặt trời khiến người ta không thể cự tuyệt. Bách Hợp im lặng để Bùi Tuấn nắm tay vào phòng anh. Trước kia, nơi này là cấm địa của anh. Người khác đi vào sẽ khiến anh không thể chịu nổi, cầm khăn lau hết dấu vết người ta để lại. Chỉ có Bách Hợp mới có thể bước vào căn phòng này. Cả phòng sạch tới mức không có một hạt bụi. Trên giường toàn là màu trắng, thảm trải sàn bằng lông dê, giấy dán tường cũng là màu trắng. Bách Hợp nghĩ lại ký ức của nguyên chủ, hơn hai năm trước phòng cô ấy cũng giống phòng Bùi Tuấn. Nhưng sau đó vì tức giận nên cô ấy đã thay đổi phòng mình thành hình dạng bây giờ. Tuy giấy dán tường và màu giường không đổi nhưng thảm trải sàn và chăn đệm đã đổi cả. Cô tới chỗ để quần áo của Bùi Tuấn, tìm quần áo cho anh. Nhìn anh mặc bộ âu phục màu đen rất vừa người, cô không nhịn được lấy chiếc áo khoác màu xám trong ngăn tủ khoác lên người anh. Đương nhiên là Bùi Tuấn không thích thay đổi, anh giãy dụa một chút, vừa muốn nhúc nhích thì Bách Hợp nhìn thời tiết rét buốt bên ngoài “A Tuấn, đừng như vậy, em đã mặc quần áo anh chọn thì anh cũng phải nghe lời em.” Khi Bùi Tuấn không đắm chìm trong thế giới riêng, anh vẫn nghe được những gì người khác nói. Động tác cởi áo của anh chợt cứng đờ. Nhìn Bách Hợp, thấy cô mặc đồ mình tự tay chọn, bây giờ anh lại muốn cởi bỏ đồ cô chọn. Trước đây không bao giờ quan tâm tới cảm xúc của người khác nhưng lần này Bùi Tuấn bỗng nhiên thấy khó xử. “Sau này anh sẽ chọn quần áo cho em.” Anh nói ra yêu cầu, cố kiềm chế ý nghĩ cởi bỏ áo khoác để đổi lại trang phục ngày thường của mình. Bách Hợp gật đầu, nhìn anh một cái, đã vài năm nay anh không nói chuyện nhiều như thế với nguyên chủ. Tuy cô không biết tâm nguyện của nguyên chủ là gì, chỉ có thể làm theo suy nghĩ của mình, nhưng dù sao cảm tình của Lâm Bách Hợp với Bùi Tuấn cũng không bình thường. Nhiều năm sống chung, kể cả không có tình yêu thì cũng có tình thân, nếu có thể giúp đỡ Bùi Tuấn thì cô sẵn sàng. “Được thôi, nhưng về sau quần áo của A Tuấn cũng do em chọn.” Bách Hợp vừa dứt lời, trong mắt Bùi Tuấn lóe lên vẻ hối hận. Sinh hoạt của anh đã thành quy luật từ lâu, nếu phá vỡ anh sẽ không thoải mái. Nhưng Bách Hợp vừa mới nhận lời anh, bây giờ nếu anh từ chối cô thì không biết phải mở miệng thế nào. Ông nội từng dạy anh rằng, cho dù muốn từ chối người khác thì cũng không thể nói thẳng trước mặt, phải suy nghĩ cách gì để cho sự việc trôi vào quên lãng, chỉ cần mình không nhận lời là được. Như thế không trái với lời hứa của mình mà cũng không làm bản thân chịu ấm ức. Vốn dĩ Bùi Tuấn là thái tử của Bùi gia, về sau là người cầm quyền Bùi gia, đáng lẽ sẽ không gặp phải tình huống như Bùi lão thái gia nói. Vì vấn đề tâm lý của anh nên Bùi lão thái gia cũng không giao những công việc quá phức tạp cho anh, hầu hết đều đã được ông chọn lọc. Những việc anh làm hầu như không cần phải dùng tới mưu mô. Bách Hợp tuyệt đối không ngờ rằng chỉ một câu thuận miệng của mình lại khiến cho con người đơn giản, trong veo như thủy tinh ấy lần đầu tiên nảy ra mưu mẹo. Hai người mặc quần áo xong rồi xuống tầng. Đã vài năm trôi qua, Bùi lão thái gia mới lại thấy gương mặt không trang điểm của Lâm Bách Hợp, càng vô cùng kinh hãi khi thấy Bùi Tuấn ăn mặc không giống ngày thường. Anh không hề lộ ra vẻ phiền chán, không kiên trì thay bỏ quần áo, càng không vì thế mà không ra khỏi phòng nửa bước. Chỉ một việc đơn giản này mà ông mất gần mười năm cũng không làm được, nhưng Lâm Bách Hợp lại thành công. Lần này Bùi lão thái gia bắt đầu nghi ngờ mình đã phán đoán sai về Bách Hợp. Vốn dĩ ông cho rằng cô không còn tác động được gì tới cháu mình, muốn bỏ qua cho cô, nhưng bây giờ cô lại có sức ảnh hưởng tới cháu trai, quan trọng hơn là hai người họ hình như đã ngủ với nhau! Vẻ mặt đám người làm có chút quỷ dị nhưng không dám biểu lộ trước mặt Bùi Tuấn, lần lượt bê đồ ăn tới, cố gắng tỏ ra bình thường. Đã lâu Bách Hợp không dùng bữa tại Bùi gia, phải cảm ơn Bùi Tuấn, anh giống như một đứa trẻ sợ cô mất tích, nắm chặt tay cô ngồi bên bàn ăn khiến cô không cần phải lúng túng. Tối hôm qua cô không ăn gì, bây giờ đã đói bụng. Đồ ăn ở Bùi gia vô cùng tinh tế, đặt yếu tố bổ dưỡng cho sức khỏe lên đầu nên các món khá thanh đạm. Có điều tay nghề của đầu bếp rất tốt, khi tất cả đồ ăn được bê lên, Bách Hợp ăn hết ba bát. Bùi lão thái gia trừng mắt vài cái với cô nhưng cô làm như không thấy, mãi tới khi no bụng cô mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc trước trở thành Long Vương, tuy có thể uống rượu ăn quả tiên, nhưng không thể hưởng thụ mỹ thực nhân gian. Dù sao sau khi tu đạo, nếu ăn ngũ cốc và rau quả sẽ không có lợi gì cho thân thể, cô chỉ có thể hấp thu tinh hoa nhật nguyệt. Tuy có thể sống rất lâu nhưng mấy thứ đó chẳng có mùi vị gì. Bây giờ không dễ dàng gì mới được ăn cháo ngon như thế, đương nhiên là cô không thèm để ý tới việc Bùi lão thái gia muốn mình phải cư xử nghiêm chỉnh. Chỉ cần có Bùi Tuấn ở đây thì sẽ chẳng ai quản thúc cô. nhiệm vụ trước của bạn Hợp là làm Long Vương trong truyện Tây du ký D “Lâm Bách Hợp, cô có biết phép tắc trên bàn ăn không hả?” Cả đời Bùi lão thái gia chưa từng thấy cô gái nào vừa ăn nhiều vừa không biết giữ ý như thế. Trước kia dù Lâm Bách Hợp ở thời kỳ chống đối, nhưng lễ nghi trên bàn ăn thì không thể bới móc được gì vì cô ấy lớn lên từ nhỏ tại Bùi gia. Chỉ mới mấy năm ông không ăn cơm cùng mà con bé này đã trở nên thô lỗ như vậy rồi “Xem ra cô cần phải học lại lần nữa quy củ trên bàn ăn!” Nếu không, sau này gả vào Bùi gia sẽ thành chuyện cười cho mọi người. “Ông nội, quy tắc của Bùi gia là không nói chuyện khi ăn cơm.” Bùi Tuấn nắm tay Bách Hợp, bị cô nhéo một cái, quay đầu nhìn vào mắt cô, lông mày khẽ nhíu lại, cuối cùng thành thật nhắc nhở Bùi lão thái gia một câu.
Con cưng bị tự bế – Chương 12 Cv moihongdao Edit Mộc Bùi Tuấn vô cùng nhạy cảm với sự thay đổi tâm lý của người khác. Nếu là người anh không để ý thì không sao, nhưng anh đang để ý đến Bách Hợp, đương nhiên không muốn cô lộ ra vẻ rầu rĩ. Bách Hợp nhắm hai mắt lại, khi mở mắt ra thì đã bình tĩnh hơn. Cô nâng mặt Bùi Tuấn lên, dán môi mình vào môi anh, không nhanh chóng tách ra như trước, còn liếm nhẹ lên môi anh. Toàn thân Bùi Tuấn chấn động, mở to mắt nhìn chòng chọc vào cô. Trong đôi mắt đen trắng rõ ràng kia có mấy phần ngượng ngùng và hoảng loạn, không tỉnh táo như ngày thường. Bách Hợp không dám nhìn vào mắt anh, vươn tay che mắt anh lại. Bùi Tuấn muốn kéo tay cô ra, Bách Hợp lập tức nhòa vào trong lòng anh. Đôi tay bám chặt vai anh, anh định nói chuyện với cô, đôi môi vừa mở ra thì đầu lưỡi Bách Hợp bất ngờ tiến vào trong miệng anh. Hai người đều run rẩy, Bách Hợp muốn quay mặt đi nhưng Bùi Tuấn lại ôm cô càng chặt hơn. Trước kia không có ai dạy anh chuyện này. Anh chỉ học quản lý Bùi gia như thế nào, làm sao chống lại đám trộm cắp, cách để khống chế cảm xúc của bản thân. Bây giờ Bùi Tuấn muốn học cách thân mật với người khác. Khi chú Chu mở cửa xe ra, Bách Hợp cúi thấp đầu ngồi cạnh Bùi Tuấn, chàng thanh niên đẹp trai lạnh lùng vươn tay ôm lấy eo cô, cười với chú Chu “Tiểu Hợp sẽ đến công ty với cháu.” Từ khi thiếu gia và phu nhân có chuyện, đã mười mấy năm trôi qua chú Chu làm tài xế cho Bùi Tuấn, ngày nào ông cũng đưa Bùi Tuấn đến công ty rồi về nhà, trước giờ chưa từng thấy anh cười với mình. Chú Chu chợt sinh ra loại cảm giác được yêu quý mà sợ hãi. Ông ngạc nhiên nhìn về phía Bách Hợp, nếu Bùi lão thái gia biết Bùi Tuấn cười với mình thì nhất định ông ấy sẽ ghen tỵ cho xem! Không ngờ cô Lâm này lại có bản lĩnh như thế, thay đổi được quyết định của Bùi Tuấn, hơn nữa nhìn vẻ mặt anh thì chứng tỏ tâm trạng rất tốt. Thần thái tươi sáng thế này chưa từng có trên mặt anh. Chú Chu nhẹ nhàng lên xe, lái xe tới công ty. Sau khi xe khởi động, Bùi Tuấn không nói chuyện, thân mình vẫn thẳng tắp, gương mặt quay về phía cửa sổ. Ban đầu Bách Hợp còn hơi ngại ngùng. Chỉ ngẩng đầu nhìn động tác của Bùi Tuấn thì lòng cô lại hơi chột dạ. Thấy lỗ tai Bùi Tuấn còn đỏ bừng, cô không nhịn được nhìn vẻ mặt anh. Ai ngờ vừa cử động, cứ tưởng anh đang ngẩn người nhưng anh lại quay đầu, ngượng ngùng nhìn cô một cái, một tay ôm cô vẫn như cũ nhưng tay còn lại nắm chặt thành đấm đặt lên đầu gối. Đây là hành động khi anh muốn làm bản thân tỉnh táo, Bách Hợp thấy thế thì cũng không ngại nữa, tựa đầu lên vai anh, híp mắt nghỉ ngơi. Trong Bùi gia, trừ Bùi lão thái gia là người có địa vị rất lớn ở Hoa Hạ. Mẹ Bùi Tuấn cũng để lại khối gia sản khổng lồ, những thứ đó không phức tạp như chính trị, Bùi lão thái gia cũng không cần khoản tiền đó nên giao cho Bùi Tuấn xử lý, tiện thể rèn luyện năng lực của anh, cũng để anh có việc làm, không cần ngơ ngẩn cả ngày ở nhà hoặc chỉ vùi đầu vào học tập. Người trong công ty đều biết ở tầng cao nhất có một ông chủ trẻ tuổi không thích xã giao với người khác. Ngày thường, khi Bùi Tuấn vào công ty cũng có nhiều người nhìn anh, nhưng không nhiều bằng hôm nay. Bởi vì bình thường Bùi Tuấn luôn không có biểu cảm, thậm chí còn có vẻ u ám nay lại nắm tay Bách Hợp vào công ty, thậm chí trên môi còn có ý cười. Nụ cười này làm người trong công ty choáng váng, mãi tới khi hai người vào thang máy thì mọi người mới phản ứng lại. Tiền sảnh nổ tanh bành, cho dù biết lúc làm việc không thể nói chuyện phiếm nhưng vẫn rất nhiều người không nhịn được đi phán đoán thân phận của Bách Hợp. “Nghe nói đó là vị hôn thê của thái tử, là thanh mai trúc mã từ nhỏ.” Một vài người làm việc lâu năm ở công ty nói ra, lập tức rất nhiều người vây quanh, mồm năm miệng mười moi móc thông tin về Bách Hợp. Có một số người ghen tỵ với cô, bắt đầu bàn tán. “Sao trước kia lại không thấy nhỉ?” “Chắc là do thái tử bảo vệ quá tốt.” “…” Lúc này, Bách Hợp và Bùi Tuấn đang ở trong thang máy riêng. Không phải anh thích hưởng đặc quyền mà là không thích mình vào thang máy có quá nhiều dấu chân và mùi của người khác. Bình thường, ngay cả chú Chu vào chung thang máy với anh cũng hận không thể co mình thành một khối nhỏ. Bây giờ Bùi Tuấn lại thoải mái dắt Bách Hợp vào thang máy, nghĩ tới chuyện ở trên xe, tai lại nóng lên. Anh muốn đem tất cả những gì mình có chia cho Bách Hợp, bởi vì cô khác mọi người. Nhưng khác ở điểm nào thì anh lại không nói nên lời, cho nên anh chỉ muốn Bách Hợp vào thang máy với mình, dắt tay cô, dường như chỉ có vậy mới chứng tỏ rằng trong lòng anh rất vui. Anh giống như một đứa trẻ nóng lòng muốn hiến vật quý, muốn cho Bách Hợp xem tất cả những gì mình để ý, để cô bước vào cuộc sống của mình. Cả ngày, Bách Hợp chơi máy vi tính ở một bên, thỉnh thoảng cũng cảm giác được Bùi Tuấn đang nhìn mình, cô liền ngẩng đầu cười với Bùi Tuấn. Ban đầu Bùi Tuấn cũng toét miệng cười với cô, nhưng khi tỉnh táo lại thì cuống quít cúi đầu, lỗ tai cũng hơi đỏ lên. Bách Hợp chưa kịp thẹn thùng thì anh đã thẹn thùng trước, điều này khiến Bách Hợp vô cùng buồn cười. Cô đeo tai nghe, nằm trên ghế sofa xem ti vi, ánh mắt Bùi Tuấn thỉnh thoảng lại liếc về phía cô, thấy cô không quay lại cười với mình như lúc trước, tâm trạng anh bắt đầu trở nên tối tăm. Anh hy vọng Bách Hợp luôn chú ý đến anh chứ không phải máy vi tính. Trong lòng anh chợt cảm thấy thất lạc, tay cũng tăng thêm lực, ngòi bút kéo một vết mực dài trên giấy, lông mày Bùi Tuấn hơi nhíu lại. Trên phần chữ ký trong hợp đồng tự nhiên có thêm một vết mực làm anh không thích, nhưng cũng không thấy chướng mắt nhiều như ngày trước. Hơn một nửa sự chú ý của anh đã phân cho Bách Hợp. Bùi Tuấn do dự một chút rồi lấy hợp đồng mới ra, tiếp tục ký tên, trong lòng hơi khó chịu vì Bách Hợp không để ý đến mình. “Tiểu Hợp…” Anh âm u gọi một câu, bình thường anh có ngồi một mình cả ngày cũng không cảm thấy thời gian quá dài, nhưng hôm nay chưa ngồi được bao lâu đã cảm giác thời gian trôi rất chậm. Lần đầu tiên anh gọi, Bách Hợp đeo tai nghe, bên tai cô toàn âm thành ầm ĩ của bộ phim đang đến lúc gay cấn nên không chú ý tới Bùi Tuấn. Thường ngày chỉ có anh lờ người khác đi, lần đầu tiên bị người ta lờ lớ lơ, Bùi Tuấn không vui chút nào. Môi anh mím lại, chờ tới khi Bách Hợp nhận ra thì Bùi Tuấn đã ngồi xổm trước mặt cô, kéo máy tính bảng ra, tiện thể kéo luôn cả tai nghe của cô xuống. Tay anh áp lên mặt Bách Hợp, nghiêm túc nói “Tiểu Hợp, anh không thích như thế này.” Không hiểu vì sao tự nhiên anh lại cảm thấy không thoải mái, Bách Hợp thở dài, vừa định nói chuyện thì Bùi Tuấn đã áp sát mặt cô, đôi môi ấn lên môi cô. Vào buổi chiều hầu như không có ai dám vào phòng làm việc của Bùi Tuấn, đây đúng là cơ hội tốt cho anh. Bách Hợp để mặc anh ôm vào ngực, chờ tời khí tan làm, cô thở ra một hơi nhẹ nhõm, quyết định về sau không thể theo Bùi Tuấn đi làm nữa. Ngày mai cô nhất định phải cất tiền trong người, đi bên ngoài chơi cả ngày hoặc tự về Bùi gia, đợi tới chiều tối sẽ ngồi xe tới trường chờ anh. Không thể vì Bùi Tuấn hướng nội hơn mọi người mà cho rằng anh không nguy hiểm, cho dù anh có chứng tự bế thì vẫn là một người đàn ông. Chạng vạng năm giờ, chú Chu đã chờ sẵn ở ngoài phòng làm việc. Chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của Bùi Tuấn cũng có vài ưu điểm, ví dụ thời gian tan làm của anh đặc biệt chuẩn. Trừ một số nhân viên có kế hoạch quan trọng phải làm nên tăng ca, còn lại gần như đã về hết, chỉ có chú Chu chờ vài phút mà không thấy Bùi Tuấn dọn đồ ra ngoài nên hơi lo lắng. Lúc sau thấy hai người nắm tay nhau đi ra, Bách Hợp thì không nói, quan trọng là Bùi Tuấn đã ra trễ mấy phút nhưng lại có vẻ vô cùng vui sướng. Chú Chu nhìn anh một lúc, thấy Bùi Tuấn thậm chí còn quên cả áo khoác thì á khẩu, không biết phải nói gì. Trước đây, Bùi Tuấn tuyệt đối không quên bất cứ việc gì, anh không cần thư ký, không thích có người ở bên cạnh, phòng làm việc chính là cấm địa của anh. Trừ khi dọn dẹp, người ngoài không được vào, ngay cả đưa tài liệu cũng chỉ để ở ngoài. Mỗi ngày, anh ăn gì, mặc gì, làm gì cũng như lên lịch sẵn trong não, làm vô cùng nghiêm túc. Bao nhiêu năm ở cạnh anh, đây là lần đầu tiên chú Chu thấy Bùi Tuấn quên đồ. Nhìn thoáng qua cửa phòng làm việc chưa đóng, nơi mà bình thường sạch sẽ như phòng trưng bày thì bây giờ bừa bộn vô cùng. Trên ghế sofa vẫn còn tai nghe và máy tính bảng, trên bàn làm việc còn tài liệu chưa xếp gọn. “Cậu chủ, cậu làm xong mọi việc rồi nên về nhà luôn à?” Chú Chu không nhịn được hỏi một câu. Khuôn mặt Bùi Tuấn chợt hồng lên, hình như nghĩ tới cái gì, anh cuống quít kéo Bách Hợp quay lại phòng làm việc. Lần này anh không định đóng cửa, ngồi xuống bàn, nhanh chóng ký nốt chỗ hợp đồng còn lại, những việc chưa làm xong thì cho vào túi mang về nhà. Trước đây anh không thích mang việc ở công ty về vì cảm thấy không thoải mái, nhưng cả ngày nay anh chỉ tập trung vào Bách Hợp nên chưa làm xong việc, đành phải về nhà làm tiếp. P/S Mấy ngày nghỉ vừa rồi các bạn làm gì thế, mấy ngày nay tớ đang bận quá nên truyện ra chậm một chút. Phần này chỉ còn 4 chương nữa là hết, tớ đang suy nghĩ xem nên làm tiếp phần nào đó của bộ “Bia đỡ đạn” hay là làm phần lẻ của một truyện nhanh xuyên khác dạo gần đây tớ toàn đọc nhanh xuyên và có vài bộ đọc cảm động ra phết, nhiều lúc rơi cả nước mắt.
Con cưng bị tự bế – Chương 14 Cv moihongdao Edit Mộc Bùi lão thái gia vừa dứt lời đã liếc mắt ra hiệu với bà Cầm. Lúc này bà Cầm mới lo lắng cầm hành lý của Lâm Thiên Ngữ lên tầng. Lâm Thiên Ngữ đi gần đến tầng hai thì quay đầu lại nhìn Bách Hợp. Mái tóc dài đen bóng phất lên thành một đường duyên dáng. Cô ta không còn dáng vẻ ngây thơ như trước, trái lại trở nên tự tin đầy quyến rũ. Ánh mắt cô ta và Bách Hợp gặp nhau, cô ta nở nụ cười tươi tắn, sau đó mới nhìn Bùi Tuấn, lộ ra vẻ kiên quyết phải có được. “Tiểu Hợp, vì sao muốn cô ta ở lại đây?” Giọng nói của Bùi Tuấn có mấy phần buồn bã giống như bị phản bội, ánh mát lên án cô, dáng vẻ vô cùng yếu ớt khiến người ta đau lòng. Vừa rồi dù sao anh cũng nể mặt cô, không phản đối nữa. Lòng Bách Hợp như nhũn ra, nắm lấy tay anh, nói khẽ bên tai “A Tuấn, hai chúng ta ra ngoài ở mấy ngày đi.” Hơi thở khe khẽ của thiếu nữ lướt qua bên tai Bùi Tuấn khiến anh không nhịn được muốn cười, rụt vai lại, hiểu rõ ý của Bách Hợp rồi thì mắt anh sáng ngời, sau đó hơi do dự “Nhưng như thế có được không?” “Được mà, chúng ta ra ngoài sống một thời gian thôi, khi nào bà Cầm đuổi Lâm Thiên Ngữ đi thì sẽ trở về.” “Anh không thích cô ta, khi nào về nhất định phải bảo bà Cầm dọn dẹp sạch phòng.” Bùi Tuấn bổ sung một câu, Bách Hợp không do dự liền đáp ứng. Cô biết tính cách của Bùi Tuấn, dù sao thì người phải làm việc mệt nhọc cũng không phải cô nên rất thoải mái đồng ý. Ý cười trên mặt Bùi Tuấn càng rõ hơn, anh cũng học theo hành động nói bên tai của cô “Còn phải cầm theo chăn gối của chúng ta, anh thích chăn của Tiểu Hợp, cả quần áo nữa, còn có…” Nếu để anh nói thêm gì chắc không thể kết thúc được, Bách Hợp nhìn anh một cái, làm động tác im lặng, bảo anh ngồi tại chỗ chờ mình một lúc. Tuy Bùi Tuấn muốn đi theo cô nhưng cuối cùng vẫn đồng ý. Nhân lúc xung quanh không có nhân vật quan trọng nào, Bách Hợp lên tầng, về phòng mình thu dọn chăn đệm sạch sẽ, cầm mấy bộ quần áo nhét vào trong túi. Lúc chạy xuống tầng còn sợ bị người ta nhìn thấy, thấy Bùi Tuấn vẫn ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa như lúc mình đi, ngay cả mắt cũng không đảo một cái, cô liền đưa hết đồ trên tay cho anh. Sau đó lại tự mình lên tầng lấy nốt một đống quần áo và sữa tắm dầu gội cùng vài thứ lặt vặt khác. Những đồ này là hàng đặc chế riêng cho Bùi gia, bên ngoài dù có tiền cũng không mua nổi. Bùi Tuấn đã quen dùng những thứ này. Cô thu dọn toàn bộ vào trong hai cái vali rồi xuống tầng, có mấy người làm nữ nhìn thấy nhưng không để ý. Trước kia Lâm Bách Hợp từng gây chuyện muốn rời khỏi đây, chẳng biết đã bao nhiêu lần rồi, cuối cùng cũng vẫn ngoan ngoãn trở về, không ai thực sự để ý Bách Hợp có rời khỏi đây hay không. Nhìn cô kéo vali ra, ai nhìn cũng thấy bình thường, chỉ có điều không ngờ rằng bảo bối của lão thái gia cũng bị bắt cóc theo. “A Tuấn, anh có biết lái xe không?” Xe trong gara của Bùi gia không thiếu, nhưng hễ Bùi Tuấn ra ngoài thì đều có người lái xe. Cha mẹ anh xảy ra tai nạn xe hơi qua đời, thế nên Bách Hợp cũng sợ trong lòng anh bị ám ảnh. Nhưng cô không quen lái xe, trước khi cô gặp chuyện mới học một thời gian, lái không ổn định lắm, mấy lần làm nhiệm vụ trước cô cũng không lãng phí thời gian đi học lái xe, chủ yếu là tập võ. Bây giờ thành phố đang có tuyết rơi, với trình độ lái xe của cô thì e là sẽ xảy ra chuyện. “Không tìm chú Chu được sao?” Bùi Tuấn cúi đầu, tò mò nhìn Bách Hợp. Tay anh đang đeo hai cái túi lớn, Bách Hợp còn giao thêm một vali đồ cho anh. Quý công tử luôn luôn mười phần tiên khí giống như không nhiễm khói lửa nhân gian bây giờ chẳng khác gì dân chạy nạn bình thường. Bách Hợp vừa nhìn một cái đã muốn phì cười. “Chúng ta lén trốn đi mà, làm sao để người khác biết được? Lẽ nào A Tuấn muốn bị bắt trở về với Lâm Thiên Ngữ sao?” Cô hỏi lại Bùi Tuấn một câu, Bùi Tuấn liên tục lắc đầu. Bách Hợp nhịn cười, vươn tay vuốt mặt anh, tai Bùi Tuấn hơi đỏ lên, nhỏ giọng nói “Để anh lái xe.” Cô tiện tay lấy chìa khóa xe từ chỗ chú Chu vẫn để, hai người đặt đồ ở phía sau xe, Bùi Tuấn ngồi trên ghế lái, im lặng một lúc, tới khi Bách Hợp cho rằng anh không thể làm được thì anh lại khởi động xe, đợi tới khi động cơ nóng lên liền đảo tay lái ra khỏi gara. Dưới tên hai người đều có bất động sản. Cha Lâm không có tình cảm gì với cô con gái lớn, hơn nữa cô còn ầm ĩ đòi tách khỏi Bùi Tuấn nên ông ta càng không thích, có điều vì muốn tỏ vẻ coi trọng con gái trước mặt Bùi gia nên đã sang tên cho Bách HỢp một căn biệt thự trong thành phố. Căn biệt thự này không thể so với nhà họ Bùi, trong khu biệt thự có một vườn hoa lớn và rất nhiều biệt thự, hộ gia đình cũng không ít, may mà biệt thự này ở một chỗ riêng, nếu không thì e là Bùi Tuấn sẽ không chịu ở. Bên trong thường xuyên có người quét tước khá sạch sẽ. Vừa đến một nơi xa lạ, hai người sẽ ở chung, Bách Hợp lập tức chỉ huy Bùi Tuấn xếp quần áo trong tủ. Lúc anh xếp quần áo thì cô đi trải giường. Trải giường xong, Bách Hợp quay đầu nhìn Bùi Tuấn thì thấy anh còn đang gấp quần áo thật gọn gàng rồi mới cho vào tủ. Anh gấp rất cẩn thận, mỗi một góc cũng phải ngay ngắn, dường như chỉ có vậy mới khiến anh vừa lòng. Bách Hợp không phải người như anh, lúc này cô sờ bụng mình, thấy bầu trời đã dần tối, dứt khoát đẩy cả vali đồ và quần áo vào trong tủ. “…” Bùi Tuấn mím môi, anh cố kiềm chế ý nghĩ lây tất cả quần áo ra gấp lại một lần nữa, nhất thời không thể tỉnh táo nổi, tay nắm thành đấm. Bách Hợp nhìn anh nói “A Tuấn, em đói, chúng ta đi ăn đi.” “Không thể ăn linh tinh bên ngoài được.” Bùi Tuấn nghiêm túc nói một câu. Anh ngồi trên giường, lưng thẳng tắp, ngẩng đầu nhìn Bách Hợp đứng trước mặt mình, có vẻ quyến rũ khác thường. Bách Hợp biết một ngày ba bữa anh không thích ăn bên ngoài, trước đây Bùi gia có người nấu ăn, đương nhiên không cần hai người quan tâm ăn cái gì. Cô suy nghĩ một chút, tay nghề nấu ăn của cô cũng khá tốt, lập tức kéo anh dậy “Vậy chúng ta đi mua thực phẩm, tự mình nấu.” Mặt Bùi Tuấn lộ ra ý cười thẹn thùng, nhẹ nhàng gật đầu “Được.” Đi cùng với Bách Hợp, anh phát hiện mình không ghét lái xe như tưởng tượng, trái lại vì có cô nên anh còn lái nghiêm túc hơn bình thường. Anh không thích cảnh đông đúc ở siêu thị nhưng Bách Hợp lại kéo tay anh, bảo anh đẩy xe vào đó, còn chỉ trỏ nói muốn ăn gì. Bùi Tuấn lại cảm thấy có lẽ đi siêu thị cũng không đến mức không thể chịu nổi, chỉ có điều anh luôn vô ý né tránh những vết bụi trên sàn nhà. “Đây, đây nữa, cả đây, em muốn tất cả chỗ này.” Lần này Bách Hợp mang theo thẻ, nhặt liên tiếp nhiều thứ cho vào xe đẩy. Cô đi đến chỗ bán sữa tươi, nhớ tới lúc ở nhà, trước khi đi ngủ Bùi Tuấn sẽ uống sữa, định lấy một ít. Nhưng Bùi Tuấn thấy chai sữa có nước đông lạnh ở ngoài liền cau mày giữ chặt tay cô. Anh đã nhẫn nại rất lâu rồi, bây giờ không thể nhẫn nại thêm được nữa. Anh lấy khăn tay phủ lên chai sữa, ánh mắt vừa cẩn thận lại vừa bới móc nhìn chai sữa nửa ngày, sau đó tỏ ra vô cùng ghét bỏ đặt nó về chỗ cũ. “Anh không uống sao?” Bách Hợp hiếu kỳ nhìn anh một cái. Cô đã nhìn nhãn hiệu rồi, là hàng nhập khẩu, khá nổi tiếng. Bùi Tuấn lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ bực bội “Lúc lắc nó lên, tiếng vang không giống bình thường.” Bách Hợp ngẩng đầu nhìn chòng chọc vào anh rất lâu “…” Ai sẽ chú ý tới việc lắc sữa bò lên thì tiếng động có gì khác nhau chứ, chỉ có người hà khắc với loại chuyện này như anh thì mới nghe ra được. Cô biết không thể ép Bùi Tuấn uống, nếu ép anh thì dù anh có uống cũng sẽ khó chịu một thời gian. Cô đành lấy thứ mình muốn dùng, sau đó nhìn dáng vẻ chịu đựng không mở miệng của Bùi Tuấn, Bách Hợp không nhịn được bật cười. Mua một đống thực phẩm, ban đầu Bùi Tuấn còn có vẻ ghét bỏ, nhưng khi nghe là Bách Hợp muốn ăn, anh cũng bắt đầu lựa chọn. Có điều ngay cả củ tỏi anh cũng quan sát rất lâu, nếu có chỗ nào khiến anh không vừa lòng liền bị vứt bỏ một cách vô tình. Bách Hợp đành nhặt lung tung rồi kéo anh ra chỗ tính tiền. Hai người dạo siêu thị rất vui vẻ, không để ý rằng khá nhiều người nhìn bọn họ với ánh mắt hâm mộ. Mãi tới khi thanh toán xong, thoải mái ra về, vẫn có rất nhiều ánh mắt thẫn thờ theo Bùi Tuấn. Lái xe về nhà, mua sắm nhiều đồ dùng hàng ngày khiến cả hai đều hài lòng, nhưng bên Bùi gia thì đang nổ tanh bành. Bùi lão thái gia nghe tin không thấy cháu trai bảo bối thì suýt nữa ném đồ đạc đến mức tạo thành một cái hố trong nhà. “Đi tìm ngay cho tôi! Chỉ hai người mà cũng không trông chừng được!” Xem video ghi lại, Bùi lão thái gia thấy Bách Hợp xách đồ đạc xuống tầng, Bùi Tuấn vô cùng vui sướng chạy theo cô, không hề phản đối. Bùi lão thái gia vừa đưa một cô bé về nhà thì cháu ông đã bị người ta mang đi mất. Ông biết tính cách cháu trai, anh không quen sống ở ngoài, sớm muộn gì cũng trở về nhà. Ông gọi điện cho người đi kiểm tra chiếc xe kia đang ở đâu, xác định được chỗ ở của hai người rồi thì Bùi lão thái gia cũng không quan tâm nữa. Tuy ông lo lắng cho cháu trai, cũng không thích hành động bắt cóc của Bách Hợp, nhưng không thể không bội phục cô. Cô dỗ được Bùi Tuấn luôn đắm chìm trong thế giới riêng đến mức này, khiến anh vứt bỏ nỗi ám ảnh trong lòng để lái xe, khiến anh chuyển tới sống ở một nơi xa lạ không có cảm giác an toàn, mỗi việc đều khiến ông kinh ngạc. Có điều đúng là làm càn quá mức! P/S Hê hê, ông già muốn chia rẽ đôi bạn trẻ, vậy là bạn Hợp mang bạn Tuấn bỏ trốn Như thế này vừa đỡ phải tranh giành với con tiểu tam, vừa có không gian riêng, quá là thông minh
con cưng tự bế