Chương 205: Khinh nhờn. Edit : Luna Huang. Kỳ thật, lúc ban đầu, Ngưu Hữu Đạo cảm thấy bối tóc lên như vậy quả là phiền phức, cho nên chỉ tùy ý cột cái đuôi ngựa, là Thương Thục Thanh khiến hắn cảm thấy, bối tóc cũng là một loại hưởng thụ, dần dần để hắn có Nội Dung. Truyện kể về nhân vật chính beta Kim Ju Hyuk do đã phải hít quá nhiều dramu của cặp AxO ở công ty, phải chịu nhiều hệ lụy từ kì phát tình của A,O nên anh quyết định sẽ tránh xa mấy mẻ A,O hay gây rắc rối này. Quyết tâm kiếm thật nhiều tiền rồi lượn sang Chí Phèo Và Facebook. Võ Tòng Đánh Mèo (tên thật: Đinh Long, sinh năm 1982, cựu sinh viên Đại học Ngoại ngữ Hà Nội) - cây viết nổi tiếng bởi những tác phẩm hiện thực vừa hài hước vừa trầm lắng, được yêu thích trên các diễn đàn Văn học mạng, bắt đầu gây được dấu ấn trong phong cách viết bởi các tác Có 1 số truyện rất hay, đọc xong mà mình cũng dằn vặt theo nhân vật . Tuy nhiên câu truyện cuối cùng về nữ chính hơi hẫng, kết thúc quá vội. Bí mật độc quyền - Nguyên Viện - Trọng sinh, H. Sau khi trọng sinh, nữ chính nỗ lực có được tình yêu của nam chính bất Bí mật độc quyền - Hiện đại, trọng sinh, sắc - 10c - Hoàn Bích tiêu cửu trùng xuân ý vũ - Cổ đại, huyền huyễn, thâm cung, tranh giành hoàng vị - 26c - Hoàn Bóng sói hú - Hiện đại, cưởng thủ ifa Bí mật độc quyền của các vấn đề bóng đá _ nền tảng chống bóng đá _ Phạm vi lừa đảo chống bóng đá Không có truyện tranh Trung Quốc nào ở World Cu_ Cu_ Cu. Juventus c luo ji _c Thời gian của Luojinhui Juventus _C Luo ở Juventus. 1.2 Nghe Bảo Tôi Là phụ nữ Của Vua - Truyện trọng sinh ngôn tình. Tác giả: Bi ChuVote: 4.7/5. "Nghe Bảo Tôi Là đàn bà Của Vua" là bộ webtoon hot nhất trái đất hiện nay, với vị trí hàng đầu trên bảng xếp hạng Tapas, đồng thời luôn nằm trong top những bộ webtoon danh tiếng Jo3iE. Truyện Bí Mật Độc Quyền Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Bí Mật Độc Quyền một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Bí Mật Độc Quyền 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Bí Mật Độc Quyền Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Tags ngôn tình trọng sinh, truyện ngôn tình h nặng tổng tài full, truyện ngôn tình h nặng tổng tài, cường thủ hào đoạt Bạn có biết, như thế nào thì được gọi là tình yêu? Có những người, lầm tưởng tình bạn là tình yêu. Lại có những người, mặc dù biết là đã yêu nhưng vẫn luôn phủ nhận, để rồi kết cục lại là sự cay đắng mà dùng nước mắt cũng chẳng thể nào rửa trôi đi được. Ai cũng có quá khứ, có hiện tại, rồi sẽ có tương lai. Ai cũng có khát vọng được sống và được yêu. Cô cũng thế, nhưng đó dù sao cũng chỉ là ước mơ xa vời với thực tế. Khát vọng đó của cô thật sự là quá xa xỉ. Cô không biết, trái tim của mình đã bị đục khoét nhiều đến nhường nào, nhưng cô thực sự cảm thấy rất đau. Lồng ngực của cô như bị ai đó bóp nghẹt lấy. Là do cô đã vọng tưởng quá nhiều. Cô lẽ ra không nên tin vào một câu chuyện cổ tích, rằng hoàng tử sẽ đến bên cô. Đau đớn, khổ sở, bi ai, cô đã nếm trải đủ rồi. Cái chết, đối với cô thật quá dễ dàng. Đây có lẽ chính là một sự giải thoát. Anh không yêu cô. Cho dù có lãng phí thời gian cả đời ở bên cạnh anh, anh vẫn không yêu cô. Khoảnh khắc máy bay rơi xuống, cô không hề sợ hãi, chỉ cảm thấy đau lòng. Anh có lẽ đang hạnh phúc ở bên người anh yêu. Danh sách chương Chương 1-1 Mở đầu Chương 1-2 Chương 2 Chương 3 h Chương 4 Chương 5 Chương 6 h Chương 7 H nhẹ Chương 8 Chương 9 Chương 10 Hoàn Chính Văn Chương 11 Vĩ Thanh Khúc nhạc cuối cùng Chương 12 Phiên ngoại Một bí mật khác Tổng hợp Chương Truyện Bí Mật Độc Quyền “update 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Nước mắt của nhân ngư là trân châu, vậy những giọt nước mắt của phù thuỷ thì sao? Có ai thấy được?Chuyện Tề Thiên Kiêu đính hôn cùng Lina truyền ra, chấn động toàn bộ vòng xã hội, báo chí tạp chí không ngừng đưa tin, nói thẳng đây là câu chuyện cổ tích tươi đẹp của thời nay. Đây là kết quả của hai đại gia tộc, dự tính sẽ có một hôn lễ thế kỷ, ngay cả nữ hoàng cũng chú ý, dự định đích thân vì bọn họ chủ hôn. "Tề, cậu thật sự đính hôn cùng Lina?" Vừa nghe đến chuyện đính hôn, Nick lập tức vọt vào văn phòng Tề Thiên Kiêu, không thể tin được mà dứt khoát kêu gào, "Tề, cậu suy nghĩ kĩ đi, cậu thực sự không hối hận?" "Có gì phải hối hận?" Tề Thiên Kiêu buông bút máy trên tay, biết bạn tốt xông đến thế này, chưa làm thoả mãn nghi vấn của hắn, chắc hắn sẽ không dễ dàng rời đi. "Cậu cảm thấy Lina không tốt?" Nếu anh nhớ không nhầm, không phải Nick ở chung với Lina cũng không tồi sao? "Lina đương nhiên rất tốt, cô ấy cao quý có khí chất, bộ dạng xinh đẹp, đối đáp có lễ lại khéo léo, có thể lấy được cô ấy hẳn là toàn bộ giấc mộng của đàn ông." Nick phun ra liên tiếp lời khen tặng Lina, cuối cùng lại ngừng một lát, nghiêm túc nhìn Tề Thiên Kiêu, "Thế nhưng, Tề, cậu xác định đây là điều cậu muốn?" "Sao lại không?" Tề Thiên Kiêu dường như cảm thấy câu hỏi của hắn thực tức cười, "Nếu Lina tốt như trong miệng cậu, mình có thể cùng người phụ nữ mơ ước của đàn ông đính hôn, có gì không tốt nào?" Có thể nhận hết sự ghen tị của đàn ông, anh nên đắc ý ấy chứ! "Vậy Bối Nhã thì sao?" Nick hỏi lại, hai tay chống lên bàn, thực nghiêm túc hỏi "Cậu định thế nào với Bối Nhã?" Tề Thiên Kiêu dựa vào chiếc ghế sau lưng, hai chân vắt chéo, bàn tay trước ngực chụm thành hình Kim Tự Tháp, đối mặt với sự nghiêm túc của Nick, anh khẽ kéo môi "Cô ta không phải là trách nhiệm của mình." "Tề, cậu nên biết Bối Nhã nó..." "Thì tính sao?" Tề Thiên Kiêu không quan tâm cười, "Cô ta yêu mình, mình phải yêu lại sao? Thế mình phải yêu bao nhiêu phụ nữ?" "Cậu..." Nick kinh ngạc trừng mắt nhìn anh, "Cậu biết Bối Nhã yêu cậu?" "Đúng, mình biết." "Vậy mà cậu còn đối xử với nó như vậy?" Nick không thể tin nổi. Tề Thiên Kiêu nhếch miệng, cười đến khinh thường, "Chính cô ta tự dâng lên tận của, không phải à?" Lời của anh rước lấy một cú đấm. Tề Thiên Kiêu chật vật rơi khỏi ghế, anh lau đi vết máu ở khóe miệng, lạnh lùng nâng mắt, "Nick, một quyền này tôi không so đo với cậu." "Ai quản cậu so đo cái gì!" Nick gầm lên giận dữ, bổ nhào tiến đến, vung tay lên định đánh thêm một phát vào bụng Tề Thiên Kiêu. "Hự" Tề Thiên Kiêu kêu lên, cũng bị chọc giận, anh đẩy Nick ra, không khách khí mà tặng cho Nick một cú trên mặt. Cả người Nick văng ra, ngã về phía sô Thiên Kiêu trừng mắt nhìn hắn, khẽ liếm vết thương trên miệng, "Nick, cậu thấy đủ chưa?" "Còn chưa đâu!" Nick vịn đứng dậy, lập tức nắm tay tấn công về phía anh. Tề Thiên Kiêu tránh ra, không nghĩ tới Nick lại hướng bụng anh mà đá. Anh khẽ nguyền rủa, lập tức đánh trả. Hai đại nam nhân đánh nhau ngay tại văn phòng, bàn trà, sô pha, toàn bộ bị đạp đổ, toàn bộ trên người, trên mặt họ đều bị thương. "Ông trời của tôi ơi! Hai người đang làm cái gì thế này?" Nghe được tiếng ầm ĩ trong văn phòng, Charmain thấy nghi ngờ, vừa mở cửa ra, liền chứng kiến hai người cấp trên vậy mà đang đánh nhau thành một đoàn. Nghe được tiếng kinh hô của Charmain, An Bối Nhã cũng từ văn phòng chạy đến. "Làm sao vậy?" Cô đi tới cạnh Charmain, khi thấy tình cảnh trong văn phòng cũng sững người. Tề Thiên Kiêu đẩy Nick ra, chịu đựng cơn đau trên bụng, anh vịn người đứng lên, dựa vào bàn làm việc. Miệng anh bị rách. Mặt sưng phù, ngay cả mắt cũng hiện ra vết xanh đen. Nick cũng không ổn một chút nào, thương thế của hắn so với Tề Thiên Kiêu còn nặng hơn, hai mắt đều bị đánh đến máu ứ đọng, ngồi dưới đất, không ngừng thở dốc, mà một đôi mắt vẫn hung tợn trừng Tề Thiên Kiêu. An Bối Nhã nhìn hai người chật vật, ánh mắt đối lại với Tề Thiên Kiêu, cô không nói gì, đi vào văn phòng, đưa tay nâng Nick dậy, giúp hắn lau đi vết máu ở khóe miệng, "Nick, anh có ổn không?" Nick đau đến khẽ kêu một tiếng, dựa vào An Bối Nhã, lườm Tề Thiên Kiêu một cái, "Không sao, Bối Nhã, chúng ta đi, không cần để ý đến tên khốn nạn này!" Hắn lôi kéo An Bối Nhã, phẫn nộ bỏ đi. Charmain liếc Tề Thiên Kiêu một cái, cũng lắc đầu, đóng cửa phòng làm việc. Tất cả mọi người đều đi hết, chỉ còn lại một mình Tề Thiên Kiêu. Dựa vào bàn giấy, anh chậm rãi trượt thân mình xuống, ngồi dưới đất. Anh nhìn đống hỗn độn trong phòng, lại nhìn quần áo rách lộn xộn, hừ nhẹ một tiếng, môi mỏng bật ra một tia cười lạnh lùng giễu cợt. Nick nói rất đúng, anh là thằng khốn! Cô tốt nhất đừng bao giờ để ý đến thằng khốn này nữa, đừng yêu anh nữa, đừng cố chấp như vậy nữa, đừng giống như đồ ngốc nữa. Bởi vì anh không thể yêu cô được, vĩnh viễn không thể. "Đau! Bối Nhã, em nhẹ nhàng một chút." Nick cau mày thật chặt, thuốc sát trùng đụng tới miệng vết thương một cái, đau đến mức hắn oa oa kêu la. "Đáng đời, ai dạy hai người các anh không có việc gì lại đánh nhau." An Bối Nhã tức giận hừ lạnh, nhưng mà mắng thì mắng, bàn tay đang bôi thuốc của cô cũng nhẹ nhàng hơn. Nhắc tới Tề Thiên Kiêu, sắc mặt Nick liền trầm xuống. Thấy vẻ mặt của hắn, An Bối Nhã không nhịn được bật cười "Nick, Nick tốt bụng, anh thật tốt với em." Đang êm đẹp, hai người lại đánh nhau, vừa nghĩ đã biết là do cô. Hơn nữa, nhất định là Nick vì cô bênh vực kẻ yếu, mà Tề Thiên Kiêu lại nói gì đó khiến người ta tức giận, thế nên hai nhân tài này mới có thể dẫn đến động thủ. Nhìn An Bối Nhã, trong mắt Nick lộ vẻ đau lòng. "Bối Nhã, chuyện Tề đính hôn...." Hắn dừng lại, thật sự không biết nên mở miệng thế nào. "Dạ?" Ngược lại An Bối Nhã thái độ tự nhiên, thậm chí còn có thể mỉm cười với hắn. "Em còn cười được?" Nick không khỏi trừng cô, duỗi tay dùng sức vò bù tóc cô, "Bối Nhã ngốc nghếch, lúc này em không nên cười, em phải muốn khóc mới đúng!" "Khóc thì có gì tốt chứ?" An Bối Nhã đẩy tay hắn ra, "Vả lại, khóc có ích gì sao?" Khóc, anh sẽ yêu cô sao? Nếu thế, muốn cô làm Mạnh Khương Nữ* cô cũng sẵn lòng.Mạnh Khương Nữ hay Nàng Mạnh Khương 孟姜女 là một nhân vật trong truyện cổ tích dân gian Mạnh Khương Nữ khóc Trường Thành của Trung Quốc. Câu chuyện kể rằng, vào thời Tần Thủy Hoàng, ngay trong đêm tân hôn của Mạnh Khương Nữ với tân lang là một thư sinh Giang Nam tên Phạm Hỷ Lương, chồng Mạnh Khương Nữ bị triều đình bắt đi xây dựng Vạn Lý Trường Thành. Đến mùa Đông, Mạnh Khương Nữ đan áo cho chồng và đã lặn lội tìm chồng để trao áo. Mạnh Khương Nữ đã đi khắp theo chiều dài của Trường Thành, hỏi thăm nhiều người và cuối cùng nhận được hung tin chồng mình bị chết vùi thây dưới Trường Thành. Nàng Mạnh Khương đau buồn khóc lóc thảm thiết 3 ngày 3 đêm, nước hòa lẫn máu. Tiếng khóc của Mạnh Khương vang xa 800 dặm Trường Thành, làm sụp đổ một khúc thành, để lộ xác chết của chồng mình. Nàng an táng cho chồng xong liền nhảy xuống biển tự vẫn. "Em nha!" Nick lắc đầu, "Chính là cái tính này, một chút cũng không khiến người ta thương yêu, con bé này! Đừng nên bướng bỉnh như vậy, nên thuỳ mị một chút." "Giống như Lina ấy hả?" An Bối Nhã lườm hắn. Nick thoáng chốc nghẹn một hơi ở cổ, nói không ra lời. An Bối Nhã bật cười, cầm lấy miếng bông lớn dính cồn i-ốt, giúp hắn lau miệng vết thương "Em trêu anh mà, đừng căng thẳng như vậy." Nick nhìn cô, thấy vẻ mặt cô bình tĩnh, thật sự không hiểu cô đang nghĩ cái gì? Người đàn ông cô yêu đính hôn cùng cô gái khác, cô còn có thể điềm tĩnh như vậy. "Bối Nhã, em có ổn không?" Hắn sợ cô chỉ đang cười gượng. "Hửm?" Cô cười nhìn hắn, "Em thoạt nhìn giống như không ổn à?" Không giống, nhưng chính là vì không giống, hắn mới cảm thấy đáng sợ, "Bối Nhã..." "Yên tâm, em sẽ không nghĩ quẩn đâu." Biết hắn đang suy nghĩ gì, An Bối Nhã quăng cho hắn một cái nhìn xem thường "Em – Bối Nhã? An, cũng không phải là loại con gái yếu đuối này." Hơn nữa cô cũng từng chết một lần rồi, với với sinh mệnh được lặp lại này, cô thực sự rất quý trọng. "Vậy..." Nick quan sát cô, một hồi lâu sau mới cẩn thận mở miệng, "Em đã hết hy vọng với Tề?"Cho nên mới bình tĩnh như vậy? Thế nhưng Bối Nhã là người dễ dàng tuyệt vọng như vậy sao? Biết cô lâu như vậy, hắn biết cá tính của cô có bao nhiêu cố chấp. Bằng không, cũng sẽ không luôn luôn thích tên Tề đểu giả, cho dù Tề xấu xa với cô thế nào, tồi tệ thế nào, vẫn ngốc nghếch yêu hắn ta. Rõ ràng ở công việc là một cô gái khôn khéo như vậy, nhưng gặp phải tình yêu thì cứ như đồ ngốc. "Anh thử nói xem?" An Bối Nhã không đứng đắn hỏi lại hắn, thấy hắn trừng mắt, cô mới thu hồi thái độ phù phiếm, "Nick, em muốn đến New York một thời gian." "Cái gì?" Nick sửng sốt. "Học phần của em cũng đã xong, luận văn cũng đã được được thông qua, em nói với Tề thúc em muốn tới chi nhánh công ty ở New York, ông cũng đã đồng ý." "Vậy em và Tề..." "Em chưa mất hết hi vọng." Còn chưa, "Em cũng không định từ bỏ." Cô chưa bao giờ là loại người dễ dàng từ bỏ. "Vậy em..." Nick hoàn toàn lơ mơ. Nếu không từ bỏ, sao còn không ngăn cản Tề đính hôn với Lina. "Anh cảm thấy chuyện người đó đã quyết định, người khác có thể ngăn cản được không?" Sự cố chấp của Tề Thiên Kiêu, không ai hiểu rõ bằng cô cả. Chuyện anh quyết định, không gì có thể thay đổi được, huống chi, nhỏ bé không đáng kể như cô, càng không thể thay đổi được. Hơn nữa, chuyện đính hôn lại trước thời hạn, kỳ thật cô cũng kinh ngạc, chẳng lẽ lần này cô sống lại, trong lúc vô ý cũng thay đổi một số chuyện sao? Điều này không khỏi khiến cô suy tư, dù sao vẫn cảm thấy sự tình có chút thay đổi, hoặc là, khi quan hệ giữa cô và Tề Thiên Kiêu thay đổi, tất cả liền không giống như trước nữa. Với lại, cô có thể cảm nhận được, Tề Thiên Kiêu cũng không phải thật sự thờ ơ với cô, cô vẫn dõi theo anh, cho nên có thể cảm nhận được sự chuyển biến của anh. Khi anh nhìn vào mắt cô thỉnh thoảng sẽ hiện lên một chút phức tạp, có khi sẽ lộ ra một tia kiềm chế, tuy rằng vô cùng nhỏ, nhưng cô vẫn nhận ra. Cho nên, cô mới có thể nói muốn tới New York, cô chủ động rời khỏi anh, cô không muốn theo đuổi anh nữa. Đây là thử. Cô muốn thử xem trong lòng anh có cô hay không. Đó là một canh bạc nguy hiểm, cô biết, nhưng nếu không kiên quyết đặt cược, sao nhận được kết quả? Cùng lắm là thất bại, cô sẽ quay đầu lại theo đuổi anh mà thôi — thế này thực không có chí khí, cô biết, nhưng thế thì sao nào? Chỉ cần có được anh, không có chí khí cũng chả là gì. "Nick, đừng lo lắng, em biết nên làm thế nào." Cô cười với Nick, một bộ dáng tự tin đã tính trước mọi việc. Nick gãi đầu, hoàn toàn nhìn không thấu ý tưởng của An Bối Nhã, nhưng nhìn đến bộ dáng tự tin kia của An Bối Nhã, hắn nhịn không được nở nụ cười. "Được, em cố lên, anh vĩnh viễn ủng hộ em, cùng lắm nếu về sau thật sự không thể, anh lấy là được rồi!" Hắn quá lương thiện, "Yên tâm, đến lúc đó anh trai Nick sẽ hảo hảo yêu thương em." Câu trả lời của An Bối Nhã, là thay hắn dán băng OK lên, lại dùng lực vỗ. "Oái!" Nick lập tức kêu rên. Tề Thiên Kiêu mang theo thương tích về nhà, rước lấy tiếng kinh hô của Carleen, dứt khoát la hét sao anh lại bị thương? Là ai đánh anh? Anh không nói một lời. Mà Tề Duy Đức cũng không quan tâm, về chuyện con trai đánh nhau với Nick ở văn phòng, toàn bộ Charmain đã nói với ông, ông đại khái cũng đoán được nguyên nhân là gì. Ông tuyệt không thông cảm với con, thậm chí cho rằng Nick đánh là đúng. Sự thờ ơ của chồng chọc giận Carleen, "Anh bị làm sao vậy? Con mình bị thương, Anh không nói một lời nào sao?" "Muốn nói gì?" Tề Duy Đức uống trà, khẽ hừ một cái, "Dù sao chuyện đính hôn, không phải các người cũng chẳng thèm trưng cầu sự đồng ý của tôi sao?" "Đây là anh đang chĩa vào em à?" Carleen tức giận đến đứng bật dậy, hiểu được chồng nhằm vào bà, "Lina có gì không tốt? Anh thấy con bé không vừa mắt chỗ nào?" "Lina không có gì không tốt." "Vậy anh phản đối cái gì? Hay là vì Bối Nhã? Em biết anh vẫn muốn Thiên Kiêu chung sống cùng Bối Nhã, nói cho anh biết, chuyện đó là không thể." Bà tuyệt đối sẽ không cho phép. Tề Duy Đức đặt chén trà xuống, mất hứng nhìn vợ "Carleen, chuyện này không liên quan đến Bối Nhã, em đừng chuyện gì cũng trút lên người Bối Nhã!" "Cuối cùng cũng không có gì liên quan đến nó, gia đình chúng ta hiện tại hỗn loạn thế này, đều vì liên quan đến nó!" "Carleen!" Day mũi, Tề Duy Đức nặng nề thở dài, " Em đừng đem sự phẫn nộ với anh phát tiết trên người Bối Nhã, Bối Nhã vô tội." Nghe chồng còn nói giúp An Bối Nhã, Carleen tức giận đến mức không ngừng run rẩy "Vô tội? Nó vô tội? Vậy tôi và Thiên Kiêu thì sao? Trong lòng anh chỉ có nó và mẹ nó, có sự tồn tại của mẹ con tôi sao?" "Carleen!" "Được rồi! Hai người đừng ầm ĩ nữa!" Tề Thiên Kiêu chịu không nổi đứng dậy, "Muốn cãi nhau, hai người về phòng mà cãi nhau, đừng để hạ nhân chế giễu!" Mỗi lần ngoại trừ cãi vã vẫn chỉ có cãi vã, bọn họ không mệt, nhưng anh phiền. Không để ý tới bọn họ, Tề Thiên Kiêu xoay người đi lên lầu. "Thiên Kiêu!" Không nghĩ con trai sẽ nổi giận, Carleen không khỏi sửng sốt. An Bối Nhã vừa vặn lúc này cũng vào nhà. Vừa vào đại sảnh, cô liền cảm nhận được không khí có chút tế nhị. Carleen quay đầu phẫn nộ nhìn cô, hừ lạnh một tiếng, lập tức bước lên lầu. Tề Duy Đức lắc đầu khẽ than, áy náy vỗ vỗ bả vai An Bối Nhã, "Bối Nhã, đừng để ý tới bà ấy, bà ấy đang giận chú." An Bối Nhã hiểu được gật đầu, Cô biết Tề thúc nhất định lại cãi nhau với Carleen. Nhìn ông mệt mỏi rời khỏi đại sảnh, cô khẽ thở dài. "Tiểu thư." Cole đột nhiên xuất hiện, đưa cho cô một hòm thuốc. An Bối Nhã sửng sốt, nhìn khuôn mặt đứng đắn của Cole, cô nhịn không được nở nụ cười, "Cám ơn, Cole." Cô chìa tay đón lấy hòm thuốc. "Thiếu gia ở trong phòng." Cole cung kính nói, lập tức khom người cáo lui. Nhìn hòm thuốc, An Bối Nhã thở hắt ra. Được rồi! Nên đi an ủi tâm hồn yếu ớt của hoàng tử. Tề Thiên Kiêu cởi bỏ áo sơ mi, động tác khiến bụng anh đau nhức, cơn đau làm anh nhíu mày, nhưng mày vừa nhíu cũng kéo đau vết thương trên mặt. "Nè! Anh có khỏe không?" Không gõ cửa, An Bối Nhã tự ý mở cửa, thăm dò nhìn anh. Tề Thiên Kiêu xoay người lạnh nhạt nhìn, "Cô tới làm gì?" "Cole bảo em giúp anh xử lý miệng vết thương." Cô giơ lên hòm thuốc bên tay phải, hướng anh khẽ lắc lắc. Tề Thiên Kiêu không nói gì, chỉ trừng mắt nhìn cô. An Bối Nhã nhún vai, không đợi anh đồng ý, tự động đi vào phòng, tiến tới trước mặt anh, chủ động nắm tay anh. Mà Tề Thiên Kiêu cũng không vùng ra. Anh mặc cô dắt đến bên giường, cô đưa tay ấn vai anh, muốn anh ngồi xuống, lại từ hòm thuốc lấy bông gòn ra, thấm chút nước muối. Nâng mặt anh lên, cô cẩn thận giúp anh vệ sinh vết thương trên khóe miệng. Anh thì nhìn cô, mặc cho cô hành động. Từ sau đêm đó, cô liền không tiếp cận anh nữa, cho dù chạm mặt, đều chỉ vì giải quyết việc công, cô bắt đầu tạo khoảng cách với anh. Anh không ngăn cản. Như vậy cũng tốt, anh đính hôn cùng Lina, cô mất hết vọng với anh, như vậy cũng tốt, với lại cô sẽ đến New York, cơ hội hai người gặp mặt sẽ càng ít. Anh phớt lờ sự khác thường trong lòng, để bản thân không quan tâm. Chỉ là tâm tình của anh lại càng lúc càng mạnh mẽ, hôm nay mới có thể cố ý khiêu khích Nick, cùng hắn đánh một trận. Sau đó, cô xuất hiện, cũng là quan tâm đến vết thương của Nick. Về đến nhà, cũng không ai để ý đến anh, cha lạnh nhạt, mẹ mượn đề tài nói chuyện của mình, khiến anh hoàn toàn mệt mỏi, về phòng, lần đầu trong đời anh nôn nóng muốn đập phá thứ gì đó trong phòng. Ngay khi anh sắp phát cuồng, cô lại xuất hiện. Cồn i-ốt đụng vào miệng vết thương, đau đớn khiến anh nhíu mày. "Đau không?" An Bối Nhã ngừng động tác, nhẹ nhàng thổi thổi vết thương, "Kiên nhẫn một chút, thật là, hai người đều đã trưởng thành, còn đánh nhau nữa." Nick xấu xa, xuống tay nặng như vậy, coi anh này, mắt sưng lên hết rồi. Lúc này cô hoàn toàn không nghĩ tới mặt Nick quả thực còn sưng hơn đầu heo. Nghe cô lảm nhảm, Tề Thiên Kiêu không nói gì, chỉ dùng ánh mắt thâm trầm nhìn cô chăm chú, ngực mơ hồ xôn xao, như có cái gì khẽ chạm vào tim anh. An Bối Nhã thật cẩn thận giúp anh bôi thuốc, chờ thương tích đều xử lý tốt, cô bỏ thuốc vào hòm, sắp xếp lại một chút."Ổn rồi, em đi đây." Nhấc hòm thuốc lên, cô chuẩn bị rời khỏi. Thấy cô phải đi, Tề Thiên Kiêu đột nhiên bắt lấy tay cô. An Bối Nhã dừng bước. "Sao thế?" Cô nghi hoặc nhìn anh. Sao thế? Nhìn bàn tay đang nắm tay cô, Tề Thiên Kiêu híp mắt. Anh cũng không biết anh đang muốn sao, chỉ là bàn tay lại nắm chặt hơn. Mím môi, anh nhìn cô, không nói lời nào. An Bối Nhã bĩu môi, "Này! Buông tay ra!" Cô muốn vùng ra khỏi tay anh, lại thế nào cũng không vùng ra được. Anh thậm chí còn kéo cô về phía trước, chôn mặt vào lồng ngực cô, hai tay ôm cô thật chặt. Thế này là thế nào? Người đàn ông kiêu ngạo này đang làm nũng với cô sao? An Bối Nhã không biết nên khóc hay nên cười, cô thấy buồn cười, nhưng trong lòng cũng mềm nhũn. Người đàn ông này nha! Cô nên làm gì với anh bây giờ? Buông hòm thuốc, cô ôm anh, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng vuốt tóc anh. Tính tình anh cứng rắn, tóc lại mềm mại như tơ tằm. Cô không khỏi mỉm cười, cúi đầu, dán mặt cào đỉnh đầu anh, ai ngờ, lại nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Carleen ngoài cửa. Cô híp mắt, nhưng không buông anh ra, chỉ bình tĩnh đối mặt với Carleen. Carleen dừng bước, lập tức xoay người bỏ đi. An Bối Nhã rũ mắt xuống, nhìn người đàn ông trong ngực, giờ phút này trông anh như một cậu bé bị tổn thương, cô khẽ thở dài trong lòng. Xem ra, cô nên hảo hảo nói chuyện với Carleen. Ai ngờ An Bối Nhã còn chưa tìm Carleen, Carleen lại tìm tới cô trước. Bà hẹn gặp An Bối Nhã ở quán cà phê, đối diện quán cà phê là tiệm áo cưới, một chiếc Rolls-Royce đỗ trước cửa. Cô nhìn thấy Tề Thiên Kiêu xuống xe, Lina kéo tay anh, hai người ngọt ngào đi vào tiệm áo cưới. "Thấy không?" An Bối Nhã thu mắt về, quay đầu nhìn về phía Carleen. "Tôi mặc kệ cô với Thiên Kiêu thế nào, song tôi khuyên cô nên ngừng hi vọng đi. Thiên Kiêu sẽ không bao giờ ở cùng cô đâu." Bà sẽ không quên sự kinh hoảng của bản thân khi nhìn thấy con trai và An Bối Nhã ôm nhau, bà chưa từng nhìn thấy bộ dạng đó của con trai, bà ngạc nhiên, nhưng cũng cảm thấy kích động. Bà không cho phép, quyết không cho phép con trai cùng với An Bối Nhã. "Sao nữa?" Thái độ An Bối Nhã lạnh nhạt, "Đây là điều bà muốn nói à?" "Cô..." Thái độ của An Bối Nhã khiến bà híp mắt lại, bà nghĩ An Bối Nhã sẽ căng thẳng, sẽ kịch liệt từ chối, nhưng không nghĩ cô lại bình tĩnh như vậy." An Bối Nhã thở sâu, quyết định nói rõ ràng với Carleen,."Carleen, tôi biết bà ghét tôi, bà cho là tôi và mẹ tôi bị phá hủy hạnh phúc của bà, nhưng nói thật, Carleen, tôi không cảm thấy tôi và mẹ nợ bà cái gì." "Cô nói cái gì?" Carleen trừng cô, cao ngạo vênh mặt, "Cô dám nói những lời như thế à? Nếu không phải cô và mẹ cô—— " "Carleen, đừng đem sự thất bại trong hôn nhân của bà trút vào người khác." An Bối Nhã thản nhiên ngắt lời bà, bất chấp ánh mắt phẫn nộ của bà, chậm rãi nói. "Đúng, mẹ tôi và Tề thúc từng yêu nhau, nhưng bọn họ cuối cùng đã chia tay, sau khi chia tay, cũng chưa từng gặp lại, mẹ tôi từ trước đến giờ đều không phải là người thứ ba trong cuộc hôn nhân giữa bà và Tề thúc, Tề thúc có thể sai, ông không nên lưu luyến mẹ tôi, nhưng mẹ tôi vô tội." Carleen không thể tin được, cô bé trước mắt này dám chỉ trích bà, "Cô đang nói tôi hiểu lầm mẹ cô sao?" "Đúng! Tôi nói đấy!" An Bối Nhã nói thẳng, "Carleen, người kết hôn với Tề thúc hiện tại là bà, bà oán hận mẹ tôi, oán hận tôi, bà trách trong lòng Tề thúc không có bà, vậy thì, tôi muốn hỏi bà, đối với cuộc hôn nhân này, bà đã từng cố gắng làm gì chưa?" "Tôi..." "Bà chưa từng! Bà có, cũng chỉ có sự kiêu ngạo của bà, bà có, cũng chỉ có sự phẫn nộ của bà, bà có, cũng chỉ có sự oán giận của bà, bà chưa từng thử làm gì đó để thay đổi, bà thầm muốn Tề thúc phải khuất phục bà, nhận sai với bà, vì thế, bà thậm chí còn lợi dụng con mình. Cấm đoán." "Cô nói bậy gì đó..." An Bối Nhã không để ý tới bà, tiếp tục nói"Bà khiến Tề Thiên Kiêu đứng về phía bà, bà biết hắn hiếu thuận với bà, bà biết hắn bất mãn với Tề thúc, bà khiến hắn chống đối Tề thúc, khiến tình cảm cha con của họ ngày càng kém hơn, bà chưa từng nghĩ đến tâm trạng của tề thúc, cũng chưa từng nhận ra ý nghĩ của Tề Thiên Kiêu, bà độc tài chuyên chế quyết định tất cả, bao gồm hôn nhân của Tề Thiên Kiêu" "Cô nói bậy! Tôi làm tất cả vì muốn tốt cho Thiên Kiêu!" Carleen gầm lên giận dữ. "Đúng thế sao? Thật sự là vì muốn tốt cho hắn? Bà không có một chút tư tâm nào sao? Bà có nghĩ đến thứ hắn thật sự muốn là gì không?" "Tôi không nghĩ!" Nắm tay thật chặt, nhìn thẳng lưng ưỡn lên, âm thanh lạnh lùng nói "Bởi tôi vì nó quyết định là tốt nhất, tôi hiểu rõ nó, Lina hợp với nó, nó sẽ chung sống cùng Lina. An Bối Nhã, Cô chả có gì hết, Thiên Kiêu là con tôi, nó chỉ biết nghe lời tôi, tôi muốn nó lấy ai nó sẽ lấy người đó." "Cho dù hắn không yêu Lina" "Đúng, cho dù nó không yêu Lina tôi cũng muốn nó lấy." Thở sâu, bày ra tư thái cao quý "Bởi vì, tất cả những gì tôi làm đều là vì nó, mà cô, đừng uổng phí tâm tư gì nữa, tôi tuyệt đối không cho phép con tôi với cô." Nói xong, bà đứng dậy, khi xoay người lại, nhìn Tề Thiên Kiêu đứng ở phía sau, bà sửng sốt, nghĩ đến những lời vừa rồi bản thân nói đều bị con trai nghe thấy hết, sắc mặt không khỏi trắng bệch. Vẻ mặt Tề Thiên Kiêu lại không chút thay đổi. Cố giữ bình tĩnh, không để mình biểu lộ chút bối rối, bà đâu có sai, "Thiên Kiêu, tất cả những gì mẹ làm đều tốt cho con." "Đúng vậy à?" Tề Thiên Kiêu hé môi, cười trào phúng, anh lạnh lùng nhìn về phía An Bối Nhã, "An Bối Nhã, cô cố ý để tôi biết mẹ tôi hẹn cô ở đây, chính là để tôi nghe mấy câu này?" Biểu hiện giả dối bình tĩnh chọc phá, có lợi gì cho cô? "Cái gì?" Carleen kinh ngạc, bà tức giận trừng mắt nhìn An Bối Nhã, không nghĩ tới cô gái này tâm tư nặng như vậy, "Con bé này, muốn phá hỏng cảm tình tình cảm mẹ con của chúng ta sao?" "Nếu tình cảm của các người tốt, liệu tôi có phá hỏng được không?" "Cô!" Carleen tức giận đến phát run. "An Bối Nhã, cô quản hơi nhiều rồi đấy, cô cho cô là ai? Chỉ là cùng tôi lên giường, cô liền nghĩ có thể quản chuyện của tôi sao? An Bối Nhã, cô rất coi trọng bản thân, đối với tôi, cô chỉ là một cô gái không biết thẹn mà dâng tới tận cửa, cô nghĩ tôi sẽ yêu cô sao? Không, cô hoàn toàn không xứng!" Tề Thiên Kiêu không thèm chọn lựa câu cú, cay nghiệt muốn xúc phạm cô, muốn mượn sự tổn thương của cô an ủi đau đớn trong lòng, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt chịu đựng thương tổn của cô, anh lại không thấy vui sướng một chút nào. "Còn gì nữa không? Anh có thể tiếp tục." An Bối Nhã thậm chí còn có thể mỉm cười, muốn nhìn anh còn có thể nói ra những lời gì nhục nhã cô nữa. Tề Thiên Kiêu phẫn nộ trừng cô, nắm chặt tay, xoay người bỏ đi. Nhưng An Bối Nhã lại không buông tha anh, cô theo sau anh, quát anh "Tề Thiên Kiêu, chỉ có vậy thôi sao? Anh cũng chỉ biết trốn tránh thôi sao? Anh có muốn gì cũng luôn không nói, anh chỉ rụt vào trong cái vỏ của mình, tốt nhất! Anh nên vĩnh viễn co rụt vào, làm một kẻ đáng thương đi!" Tề Thiên Kiêu không để ý tới cô, nhưng Carleen lại nghe không nổi nữa. "Con bé này, cô đừng nói bậy bạ gì nữa!" Bà dùng sức đẩy An Bối Nhã, lại không chú ý tới một chiếc xe đúng lúc chạy nhanh đến, mà An Bối Nhã bị bà đẩy ngã trên đường cái. Carleen ngây ngẩn cả người, trơ mắt nhìn chiếc xe đâm vào An Bối Nhã. "Á ——" Carleen sợ tới mức thét chói tai. Tề Thiên Kiêu xoay người, thấy An Bối Nhã bị văng ra, rơi xuống đất, như một con búp bê rách rưới nằm trên đường, máu tươi từ từ nhuộm đỏ mặt đất. Nếu anh là ếch thì tốt rồi, em đây nhất định sẽ hôn anh — dù cho nụ hôn anh muốn là của công Thiên Kiêu cảm thấy tất cả không bình thường, cô gái An Bối Nhã kia tính cách vòng vo, từ lúc cô đột nhiên xin lỗi anh đêm đó, cô bắt đầu thay đổi hoàn toàn. Cô không hề cùng anh đối chọi gay gắt, mặc kệ anh châm chọc khiêu khích thế nào, cô cũng không mở miệng phản kích, anh tựa như đối mặt với một cục bông, mềm mại khiến anh cho dù có thắng, cũng không cảm giác có thành tựu gì. Đây vốn không phải là bản tính của cô, cô bị sao vậy? Có thể nào thật sự là chuyện cô khiến anh thượng thổ hạ tả làm cô bây giờ còn tràn đầy áy náy, nên đối mặt với sự khiêu khích của anh, cô đều ủy khuất chịu đựng? Không! Không có khả năng! Đánh chết anh, anh cũng không tin cô gái kia sẽ có lương tâm như vậy, tốt bụng như vậy, anh còn không hiểu cô sao? Lòng dạ cô gái kiêu ngạo kia vốn độc địa, cô lại đột nhiên thay đổi thái độ nhất định là có âm mưu gì, có lẽ đang ngấm ngầm mưu tính với anh. Tề Thiên Kiêu gõ bút máy, nâng mắt nhìn về phía cửa sổ kính. Màn sáo nhôm ở đối diện không kéo xuống, cô ngồi trước bàn làm việc, cầm di động nói chuyện với ai đó. Đã mười lăm phút rồi, nói chuyện điện thoại gì mà lâu vậy? Cô không biết đây là thời gian làm việc sao, còn có thời gian nhận điện thoại cá nhân à? Hay là phó tổng giám đốc này giao cho cô không đủ công việc, để cô trợ lý đặc biệt này có thể nhàn rỗi đến độ tán gẫu qua điện thoại. Anh thấy cô nghiêng đầu, khuôn mặt hiện lên cảnh xuân, cánh môi cười ngọt ngào, diện mạo vô cùng rực rỡ, con ngươi đen không khỏi híp lại. Nói thêm một lúc nữa, cô mới tắt điện thoại, nhưng bàn tay lại chống má, ngón tay mân môi, bĩu môi, đột nhiên vui vẻ phì cười. Cô cười cái gì? Chuyện gì làm cho cô vui vẻ như vậy? Là do cuộc điện thoại vừa nãy sao? Người cô nói chuyện cùng là ai? Tề Thiên Kiêu không nhận ra bản thân đang nhíu mày, chỉ cảm thấy nụ cười trên khuôn mặt An Bối Nhã thực chướng mắt, khiến anh khi nhìn thấy tâm trạng trở nên vô cùng tồi tệ. Lúc cô làm việc vẫn đưa tình à? Cầm lấy microphone, Tề Thiên Kiêu định gọi cô gái đối diện sang đây, nhưng di động trên bàn lại đột nhiên rung lên, anh nhìn về phía di động, cái tên trên điện thoại khiến khuôn mặt anh trở nên lạnh lùng. "Cha, có chuyện gì sao?" Giọng anh lạnh nhạt. Nghe được giọng điệu lạnh lùng của con trai, Tề Duy Đức không nhịn được thở dài trong lòng. Ông và con trai quan hệ cũng không tốt, ông biết nó đã bị ảnh hưởng từ vợ ông, hơn nữa bản thân ông đã cư xử nghiêm khắc với nó từ nhỏ, không phải ông không thương nó, chỉ là đối với đứa con độc nhất này ông có kỳ vọng cao, mới có thể đối với nó nghiêm khắc như vậy. nhưng dần dà, quan hệ của hai cha con càng hờ hững. Ông cũng muốn thay đổi, nhưng không biết bắt đầu thay đổi từ đâu, mà thái độ của Tề Thiên Kiêu với ông cũng ôn hoà, hai người chung sống cũng không lạnh nhạt như người xa lạ, chính là vì chuyện của Bối Nhã mới phát sinh xích mích, Bối Nhã vô tội, lại tự dưng bị liên lụy vào việc nhà của Tề gia. Có vài lần ông muốn hoà giải, nhưng nhiều lần cùng Tề Thiên Kiêu xảy ra cãi vã, hơn nữa người vợ ở bên lại gây sóng gió, quan hệ cha con càng thêm cứng ngắc. Mà ông, cũng không có cách nào. "Thiên Kiêu, công ty gần đây thế nào?" "Không tồi, đại hội cổ đông cuối năm sẽ làm cha vừa lòng." Tề Thiên Kiêu lạnh nhạt nói. "Thế à? Vậy là tốt rồi." Tề Duy Đức ngừng nói. Cha con lặng im một hồi, ông cũng không biết nên trò chuyện gì với con. "Cha gọi tới để hỏi việc này?" Tề Thiên Kiêu chủ động phá vỡ im lặng, không cho rằng cha sẽ thuần túy gọi điện thoại đến vì quan tâm anh, cha chủ động tìm anh, bình thường đều chỉ vì một người. "Khụ! Không phải..." Tề Duy Đức ho nhẹ một chút, biết lời nói kế tiếp của mình sẽ làm con trai không vui, "Là thế này, chiều nay con cho Bối Nhã xin nghỉ một buổi." Anh biết mà. Khóe miệng Tề Thiên Kiêu gợi lên một nét châm biếm, "Vì sao?" "Nghe nói Bối Nhã và con trai nhà Brown gần đây khá thân mật, vợ chồng Brown mời ba và Bối Nhã dùng cơm với nhau, đại khái là muốn ba đồng ý cho Bối Nhã và con trai nhà Brown qua lại." Mà ông dĩ nhiên vui mừng chấp nhận cuộc gặp này, Bối Nhã cũng đã lớn rồi, nói chuyện yêu đương là bình thường. "Vậy sao?" Tề Thiên Kiêu nhớ đến dáng vẻ An Bối Nhã nói chuyện di động lúc nãy, là cô trò chuyện với tên nhóc nhà Brown à? "Ba sẽ phái tài xế đi đón Bối Nhã."Tề Duy Đức dừng nói, mà Tề Thiên Kiêu ở đầu dây bên kia cũng trầm lặng, Tề Duy Đức lặng lẽ thở dài, "Cứ như vậy đi." Sau đó cúp điện thoại. Tề Thiên Kiêu để điện thoại di động xuống, ngẩng đầu nhìn về phía văn phòng của An Bối Nhã, mà cô đã hạ rèm xuống. Chắc hẳn cô đã biết cuộc hẹn buổi chiều, đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị rời văn phòng. Thảo nào cười vui vẻ như vậy, có một người đàn ông quỳ gối dưới váy cô, lại còn bảo ba gọi tới xin nghỉ giúp cô, mặt mũi ghê gớm thật. Cô nghĩ rằng nói với cha là xong à? Anh không thể không cho phép sao? Tề Thiên Kiêu đứng dậy, hướng về phía cánh cửa thông giữa văn phòng hai người, cầm tay nắm cửa, lần đầu tiên mở ra cánh cửa này. Quả nhiên, cửa vừa mở, liền thấy An Bối Nhã đã xách túi, đang chuẩn bị rời khỏi, thậm chí còn vui vẻ khẽ hát "Tâm tình tốt nhỉ?" Dựa vào cửa, nét mặt anh châm biếm. "Hả?" An Bối Nhã quay đầu, nhìn cánh cửa từ trước đến nay vẫn khóa bị anh mở ra, không khỏi cảm thấy kinh ngạc. "Tề Thiên Kiêu, anh..." Cô ngạc nhiên nhìn anh, không bỏ lỡ ánh mắt giận dữ lạnh lùng của anh — nó nhằm vào cô. Làm sao vậy? Cô chọc gì đến anh à? "Muốn đến cuộc hẹn?" Cô còn thay quần áo, váy quây màu trắng lộ ra bờ vai nho nhỏ, bốt da cừu màu cà phê, khuôn mặt thanh tú trang điểm nhẹ nhàng, trên môi thoa chút son hồng nhạt. Khó có khi cô ăn mặc thục nữ như vậy, dung mạo tự tin vẫn không thay đổi, cô giống như ánh mặt trời chói mắt, nhưng lại bộc lộ hơi thở ngọt ngào, anh tin rằng tiểu tử nhà Brown mà nhìn thấy, nhất định sẽ bị cô mê hoặc đến thần hồn điên đảo. Ha... Từ trước đến nay cô luôn biết mê hoặc đàn ông thế nào. "Tề thúc của cô gọi điện riêng cho tôi, giúp cô xin phép. An Bối Nhã, mặt mũi cô cũng lớn thật." Anh khinh miệt nhếch môi, ánh mắt hiện ra ý lạnh. Cô đã sớm quen thái độ của anh. Mỗi lần chỉ cần đụng đến Tề thúc, anh khó tránh khỏi việc châm chọc khiêu khích cô một phen. "Tôi không muốn cãi nhau với anh." Không muốn để ý đến anh, cô đi về phía cửa, đang muốn mở cửa, một luồng lực chặn cửa lại, không cho cô rời khỏi. Mà thân hình cao lớn cũng khóa cô lại, đem cô giam giữa cánh cửa và anh. "Tề Thiên Kiêu!" An Bối Nhã tức giận xoay người, cô trừng mắt nhìn anh, "Anh rốt cuộc muốn làm gì? Bây giờ tôi không muốn cãi nhau với anh, tâm trạng anh không tốt thì tìm người khác đi, đừng tìm tôi trút giận." "Đừng tìm cô?" Tề Thiên Kiêu cười nhạo, anh cúi đầu, con ngươi đen khóa cô lại, "Tâm trạng tôi không tốt, còn không phải vì cô sao, mà cô, An Bối Nhã, cô là người khởi xướng, lại muốn vui vẻ tới cuộc hẹn?" Cô nghĩ rằng anh sẽ cho phép sao? "An Bối Nhã, cô đừng tưởng rằng có thể tới đó được." Anh không thoải mái, cô cũng đừng nghĩ có thể vui vẻ. An Bối Nhã nhíu mày, chẳng-sợ khí thế bức người của anh, không khuất phục mà hất cằm lên, "Tôi muốn đi đâu, không ai có thể ngăn cản, kể cả anh." "Đúng vậy à?" Anh nhướn mày khẽ nói, nở với cô một nụ cười tuấn mỹ nhưng tà ác, "Thế thì, chúng ta thử xem xem." Nói xong, anh đưa tay nắm lấy áo cô, dùng sức xé một cái– Roẹt một tiếng, váy quây màu trắng xinh đẹp bỗng chốc hóa thành những mảnh nhỏ. Trừng mắt nhìn âu phục rách vụn, An Bối Nhã quả thực không thể tin được. "Tề Thiên Kiêu!" Cô không chút nghĩ ngợi, tức giận đưa tay giáng cho anh một cái tát. Không khí tức khắc yên tĩnh. Tề Thiên Kiêu chậm rãi quay đầu lại, con ngươi đen toát ra lửa giận, bên má trái hiện rõ vết bàn tay, cảm giác đau nhức khiến khuôn mặt tuấn tú trở nên âm u. "Tốt lắm." Cô nhếch môi, lại cười đến mức khiến người ta kinh hãi. Đời này còn chưa có ai dám tát anh, cô gái An Bối Nhã này hoàn toàn khiến anh tức tối. Anh bắt lấy cô, thô bạo ném cô về phía ghế sa lon bên cạnh. Sự thô bạo của anh làm cô đau, cô tức giận từ trên ghế sa lon đứng lên. "Tề Thiên Kiêu, anh nổi điên cái gì?" Cô ngẩng đầu gầm lên giận dữ với anh, đã thấy anh nới cà-vạt, như một ác ma nhào về phía cô. "An Bối Nhã, cô sẽ phải trả giá đắt vì bàn tay này." An Bối Nhã không thể tin được, Tề Thiên Kiêu lại làm vậy với cô. Hai tay cô bị giơ lên cao quá mức, cà-vạt chặt chẽ trói cổ tay cô lại, nội y tơ tằm bị đẩy lên trên, hai viên nộn nhũ bị bàn tay to ngăm đen dùng sức xoa bóp nhào nặn, quần nhỏ tơ tằm treo ở mắt cá chân phải, chân dài xinh đẹp mở rộng, lộ ra đóa hoa diễm lệ, mà ngón tay dài xâm nhập miệng hoa, ra vào mà trừu đưa quấy nhiễu chơi đùa. Cô muốn giãy dụa, nhưng chân cô bị đầu gối anh chế trụ,anh hiểu rõ sự yếu đuối của cô, ngón tay thô bạo trêu chọc hoa huy*t mềm mại trơn bóng. An Bối Nhã cắn môi, nhịn xuống tiếng thở dốc đang muốn ra khỏi miệng, cô trừng mắt với anh, nghiến răng nói "Tề Thiên Kiêu, anh làm vậy là cường bạo!" "Cường bạo?" Tề Thiên Kiêu nhướn mày, rút ngón tay dài khỏi tiểu huyệt, đầu ngón tay vẽ ra một sợi tơ trong suốt,"Nhưng cô ướt, hơn nữa..." Anh vân vê đầu ngực, ngón tay nhẹ nhàng búng một cái. "Đừng!" An Bối Nhã cắn răng nhịn tiếng than nhẹ xuống. "Coi này, ở đây cũng cứng rắn." Bàn tay dùng sức cầm nộn nhũ, năm ngón tay chụm lại, thô lỗ xoa nhũ thịt trơn bóng non nớt, ngón giữa cũng dùng sức chen vào hoa huy*t, anh vừa tiến vào, hoa thịt dầy đặc lập tức điệp điệp thít chặt, đem ngón tay anh gắt gao hút lấy. "Đừng giả bộ, cô yêu tôi như vậy mà." Anh lại xâm nhập một ngón tay, bạo ngược mà trừu đưa, vượt qua tầng tầng mị thịt, lại mạnh mẽ xâm nhập, khuấy đảo ra chất lỏng ngọt ngậy, "Xem này, nhiều nước như vậy, cái miệng nhỏ nhắn phía dưới của cô thật hưng phấn, quả thật là ưa thích tôi tiến vào." Anh nói đúng, thân hình yêu kiều vì anh tiến nhập mà run rẩy, anh còn hiểu biết thân thể của cô hơn là chính cô, biết khơi mào lửa dục của cô thế nào. An Bối Nhã cắn môi lườm anh. Ngón cái anh lại ngăn chặn hạt nhụy trước đóa hoa, dùng sức xoa nắn một hồi, ngón tay thô ráp tại thời khắc ra vào ma sát thật mạnh hoa thịt. "Ưm!" Khoái ý khiến tiếng yêu kiều bật ra từ cánh môi đang cắn chặt, hai tay cô siết lại, thân thể nhịn không được cong lên, tiểu huyệt co rút nhanh, đem ngón tay dài hấp thụ càng sít sao hơn. "Nhìn cô xem, thật dâm đãng biết bao." Anh cười nhạo, đắc ý nhìn cô, ngón tay thô lỗ lôi kéo đầu ngực đỏ tươi, hai bên ngực tròn đẹp đẽ bị anh nhào nặn lưu lại dấu vết đỏ bừng. Cảm giác vừa đau vừa tê dại kích thích cảm giác của cô, thân thể đã quen sắc dục nam nữ căn bản không thể kháng cự sự trêu ghẹo của anh... Hoặc là, bởi vì là anh, cô mới không thể kháng cự. An Bối Nhã khẽ thở gấp, biết anh sẽ không dễ dàng buông tha cô, cô càng giãy dụa phản kháng, anh càng muốn khiêu khích, nhất định muốn cô khuất phục. Sẽ, cô sẽ khuất phục — chỉ cần anh và cô cùng nhau trầm luân. Cô đá rớt quần lót đang treo ở mắt cá chân xuống, đôi chân trần trụi lướt qua chân anh, đi vào quần lót của anh, dục vọng nam giới thô nóng sớm đứng thẳng, chân trần nhẹ nhàng đảo qua lửa nóng. "Coi này, anh cũng không hưng phấn muốn tôi sao?" Cô dùng sức, chân trần khẽ đè vào dục vọng nam tính, dùng bàn chân chậm rãi cọ xát, đôi mắt quyến rũ khẽ phác hoạ, cô vươn phấn lưỡi, nhẹ nhàng liếm cánh môi, sự cám dỗ trong ý tứ hàm súc cực đậm. Tề Thiên Kiêu híp mắt, thấy nét khiêu khích trong mắt cô, anh rút ngón tay dài ra, gỡ cà-vạt trên cổ tay cô ra, thô lỗ lôi kéo cô, để cô quỳ trước người, anh cởi bỏ quần lót, dục vọng nam tính bừng bừng phấn chấn lập tức đứng sừng sững giữa hai chân. Bàn tay chế trụ gáy cô, đè cô xuống dưới, khiến môi cô dán vào đỉnh nóng rực. "Mở miệng cô ra dùng sức liếm." Anh ra lệnh. Ai ngờ An Bối Nhã lại đẩy anh ra, khi anh đang đưa tay muốn bắt lấy cô, cô xô tay anh, tự động vắt ngang chân ngồi trên người anh. "Gấp cái gì? Tôi sẽ hảo hảo chăm sóc anh."Cô đưa lưng về phía anh, quay đầu cười kiều mỵ với anh, lập tức cúi đầu, mở miệng ngậm đỉnh dục vọng nam tính. Mà mông tròn quay về phía khuôn mặt anh, đóa hoa hồng nhạt nở rộ, Tề Thiên Kiêu có thể thấy hoa thịt xinh đẹp, nơi đó mật dịch đang chảy ra tỏa hương quyến rũ con người. Anh chìa tay tách mở hông thịt, con ngươi đen nóng rực nhìn chăm chú vào tiểu huyệt đang không ngừng tỏa hương thơm, tay đẩy miệng hoa, ngón tay dài dùng sức tham nhập. "Ưm..." An Bối Nhã hô nhỏ, cái miệng nhỏ nhắn đang ngậm dục vọng nam tính chậm rãi siết chặt, bàn tay nhỏ bé cầm phía cuối, cô xoắn chuyển đầu lưỡi, qua lại liếm duyện vật to lớn, đầu ngón tay cũng vỗ về chơi đùa viên châu hai bên dục vọng nam tính. Nước miếng không kịp nuốt chảy xuống ẩm ướt nóng rực, theo động tác phun ra nuốt vào ngậm hút của cô phát ra tiếng chậc chậc mờ ám. Hô hấp của Tề Thiên Kiêu trở nên nặng nề, dục hỏa do cô châm ngòi phía dưới nảy sinh không thể cứu vãn, cô thậm chí còn dùng răng khẽ đảo qua lổ nhỏ ngay trước nhiệt thiết, muốn ép anh buông vũ khí trước. Yêu nữ này! Anh cắn răng nhịn dục hỏa sắp sụp đổ xuống, ngón tay dài chà xát chơi đùa hoa thịt, qua lại rút ra càng nhiều chất lỏng, nhìn cánh hoa đang mở ra khép lại kia, anh mở miệng ngậm, liếm duyện mật dịch. Đầu lưỡi ẩm ướt nóng rực liếm cánh hoa non nớt, ngón tay dài chuyển động nhanh hơn, mật hoa chảy ra đều bị anh nhất nhất uống cạn, làm ướt đôi môi mỏng. Anh nhấp nhấp lưỡi, hai ngón tay đẩy đóa hoa ra, tham nhập thật sâu, đầu lưỡi cũng với vào theo, hoa bích lập tức trở ngại bao phủ siết chặt lại, đưa anh chặt chẽ vây bọc. Lại rước lấy động tác càng kịch liệt của anh, ngón tay cùng ngọn lửa giao kích, không ngừng mà ra vào nộn huyệt, xâm lược đóa hoa thầm kín xinh đẹp. "Ưm..." Khoái cảm kịch liệt thổi lên thân mình mềm mại, cô không khỏi uốn mông run rẩy, cái miệng nhỏ nhắn ngậm nóng rực nhất thời quên hoạt động. Anh bất mãn sự dừng lại của cô, bàn tay dùng sức phát cái mông tròn, một ngón tay lại tiến vào, đem toàn bộ hoa huy*t căng đầy lấp kín, không để lại chút kẽ hở. An Bối Nhã khẽ thở gấp, ngực sữa vì dục hỏa mà sung mãn khó chịu, khoái cảm không ngừng đột kích khiến cô biết mình sắp đến cực hạn, mà dục vọng nam tính trong miệng vẫn tráng kiện, mặc kệ cô khiêu khích thế nào, vẫn cứ cứng rắn như sắt. Cô siết chặt cái miệng nhỏ nhắn, bàn tay âu yếm hỏa thiết, đầu lưỡi đâm chọc,, lại dùng lực hút ngậm, cực lực muốn anh sụp đổ trong miệng. Tề Thiên Kiêu cũng không ngừng mà xâm lược tư hoa, dục vọng nhiễm đỏ mắt họ, khiến bọn họ giống hai bên dã thú, không ngừng hướng đối phương công kích, đòi hỏi đối phương đầu hàng. Bọn họ kìm nén khoái cảm làm cho người ta phát cuồng, phát động một hồi giằng co, không ai nhận thua, không ai yếu thế. An Bối Nhã híp mắt, cứ tiếp tục như vậy, người thua trước chính là cô. Bàn tay nhỏ bé cầm dục vọng nam tính ra sức chơi đùa, răng nhọn cố ý dùng sức đảo qua đỉnh, tay nhỏ bé lại co lại. "Đừng!" Tề Thiên Kiêu hừ nhẹ. Mà cô thì thừa dịp này, hút chặt má, đầu ngón tay nhẹ kích thích hai bên viên châu, cái miệng nhỏ nhắn dùng sức hút. Tề Thiên Kiêu run rẩy, rốt cuộc nhịn không được bắn ra nhiệt dịch tại cái miệng nhỏ nhắn. An Bối Nhã ngẩng đầu, nam tính dục vọng vẫn không ngừng bật ra lửa dịch, phun tới bộ ngực của cô, còn cả khuôn mặt nhỏ nhắn, cô ngồi dậy, ngẩng đầu nhìn về phía anh. Ngón tay nhẹ nhàng lau bạch dịch trên mặt, sau đó mở miệng, giống một người thắng lợi, đem chất lỏng của anh một hơi một hơi nuốt —— tựa như đang ăn chính anh vậy. Tề Thiên Kiêu kịch liệt thở dốc, nhìn bộ dáng An Bối Nhã đắc ý lại xinh đẹp, hận không thể đem cô bóp chết, càng hận không thể dùng sức đánh bại cô. Anh bạo ngược ngăn chặn cô, đem chân dài đặt tại khuỷu tay, nhiệt xử để tại nộn hoa, hông hẹp dùng sức một cái, thô bạo tiến vào hoa huy*t. "A..." Anh vừa tiến vào, hoa thịt vốn mẫn cảm lập tức co rút lại, dùng sức quyện nhanh dục vọng nam tính, thân mình đáng yêu buộc chặt, An Bối Nhã nháy mắt đạt tới cao trào. Yêu dịch tức khắc trào ra, mị thịt tầng tầng buộc chặt, khiến Tề Thiên Kiêu hưởng thụ khoái ý đến mức tận cùng, anh trừu đưa, chất lỏng theo anh ra vào mà vẩy ra, tiếng nước chảy róc rách quấy nhiễu. Mạnh mẽ ra vào sâu làm cho thân thể vừa đạt đến cao trào nổi lên tê dại, khoái ý tích lũy rồi lại tích lũy, An Bối Nhã vòng tay ôm cần cổ tráng kiện của anh, khóa ngồi trên người anh, trọng lực làm cho dục vọng nam tính đâm xuyên vào càng sâu. Cô ôm chặt lấy anh, thân thể mềm mại khêu gợi giống như tấm lưới chặt chẽ, mà anh là con mồi của cô, cô sắp sửa ăn anh như tằm ăn rỗi. Mà anh, vì cô phóng đãng mà đã sớm mất đi lí trí, bàn tay to chế trụ mông tròn, ngón tay véo mông thật mạnh, anh một lần rồi lại một lần càng dùng sức hướng lên trên đỉnh, cơ hồ muốn tung cô lên, hai kiều nhũ tròn đong đưa, nhị tiêm đỏ tươi mê người nhô ra. Anh há mồm ngậm nhũ lôi, răng nhọn gặm cắn nhũ thịt, ở ngực sữa màu mật ong lưu lại vết cắn sâu, anh muốn để thân thể mềm mại cân xứng này tràn đầy dấu vết của anh. Mồ hôi ngọt ngậy theo da thịt đan xen mà thấm ra, An Bối Nhã ngửa đầu, lay động mông tròn, hoa thịt ở nhiệt thiết va chạm phía dưới mấp máy co rút, một đợt lại một đợt sóng cao trào không ngừng bao phủ cô, bên tai nghe thanh âm giao hợp khi thân thể hai người va chạm, hòa với tiếng nước dâm đãng, hạ tầm mắt, cô thấy anh tiến vào mình thế nào, cô phun ra nuốt vào anh thế nào. "Tề Thiên Kiêu..." Cũng không đủ, như vậy còn chưa đủ. Bàn tay nhỏ bé ôm lấy khuôn mặt tuấn tú của anh, cô cúi đầu hôn anh, đầu lưỡi tham nhập miệng anh, giống như một ma nữ hấp thụ hơi thở của anh. Cô vặn vẹo mông, khi anh nhấn vào cô liền đi xuống, mị thịt chặt chẽ đem anh hút chặt hơn, mà đầu lưỡi hai người quấn quít lấy nhau, nước miếng ấm ướt chảy xuống khóe môi hai người. Cô cắn môi anh, mắt đẹp liếc anh, bàn tay nhỏ lướt xuống lôi kéo đầu ngực của anh, dùng lòng bàn tay nhẹ nhàng cọ xát. "Anh có kĩ năng về phương diện này sao?" Trong mắt cô là người đàn ông giờ này khắc này tuyệt đối không thể chịu đựng. Tề Thiên Kiêu từ từ híp mắt. Cô gái chết tiệt này, cô hiểu rõ làm thế nào để chọc giận một người đàn ông. Anh đẩy ngã cô, rút tinh lượng nóng rực ra, chất lỏng dồi dào cũng chảy ra, mị thịt đỏ bừng theo động tác rút ra bên ngoài nhẹ nở. Anh xoay người cô lại, để cô quỳ trên ghế salon, bàn tay chế trụ mông tròn, dựa sát đóa hoa ướt át, nhiệt thiết dùng sức xâm nhập, chen vào mị thịt phía trước. "A..." Nàng lập tức phát ra tiếng rên rỉ, lưng co rút nhanh, không kịp trì hoãn, anh lại đột nhiên xâm lấn, giống như cuồng phong bão táp, đem cô chiếm lĩnh hoàn toàn. Mồ hôi ẩm ướt trong ngực dán vào cái lưng thơm mát, bàn tay to luồn về phía trước mỗi bên nắm một kiều nhũ, ngón tay mãnh liệt nhào nặn nhũ thịt, nhiệt thiết qua lại xâm nhập tiểu huyệt. Anh tiến vào một lần so với một lần lại càng sâu hơn, một lần so với một lần càng mãnh liệt hơn, anh cắn bờ vai mảnh khảnh, nghiến răng nói bên tai cô "Tôi sẽ cho cô mở mang kiến thức về năng lực của tôi." Dám nói năng khiêu khích, cô sẽ phải trả giá, anh sẽ cho cô biết kết cục của việc xem nhẹ kiêu ngạo đàn ông. An Bối Nhã đương nhiên nghe được thấy được, mà thế công càng kịch liệt lập tức xâm chiếm thân thể mềm mại, cô chỉ có thể rên rỉ ở dưới thân anh, cũng không có sức suy nghĩ. Chỉ là cánh môi lại lặng lẽ giương lên. Cô sẽ khuất phục, chỉ cần anh cùng trầm luân. *** Tách! Ánh lửa khẽ lóe lên trong không gian tối tăm, lập tức tắt ngúm. Tề Thiên Kiêu nhả khói, thân trên anh trần trụi, mặc quần âu đã dúm dó, quần không kéo khóa, chỉ treo ở thắt lưng. Hiện tại là buổi tối, công ty đã sớm tan tầm, chỉ còn anh và An Bối Nhã hai người ở lại văn phòng. Qua làn khói, anh nhìn An Bối Nhã, cô trần trụi nằm sấp trên ghế sa lon, đôi mắt nhắm chặt, hô hấp sâu, ánh sáng nhàn nhạt từ cửa sổ sát sàn xuyên vào, để anh thấy dấu vết hoan ái lưu lại trên người cô. Bọn họ giao chiến một buổi chiều, đã quên toàn bộ công việc, bao gồm cả cuộc họp chiều nay, anh nghĩ, với sự thông minh của Charmain chắc ông cũng đoán ra trong phòng làm việc xảy ra chuyện gì, không bất ngờ mà hủy cuộc họp, đại khái cũng đuổi lái xe mà cha phái tới, bởi vậy toàn bộ buổi chiều, không ai quấy rầy bọn họ. Cắn điếu thuốc, tâm tư anh khó dò. Anh không nghiện thuốc lá, cũng không hay hút thuốc, anh không thích bị ni-cô-tin khống chế, cũng cho rằng phải dựa vào thuốc lá để giữ tâm trạng bình tĩnh là chuyện người yếu đuối mới có thể làm. Cũng giống như, anh chưa bao giờ yêu đương vụng trộm ở văn phòng. Thế nhưng hôm nay anh lại phá lệ, tính cả chuyện anh mở ra cánh cửa trước kia anh chưa bao giờ quan tâm, mà tất cả những điều này đều là vì cô gái trên sa lon. Cô làm anh hoàn toàn không thể khống chế được. Không chỉ bởi vì cuộc điện thoại của cha, ngòi nổ không phải vì cha, mà là vì nét cười vui vẻ của cô. Cho tới bây giờ anh chưa từng thấy cô cười như vậy bao giờ, nhưng cô một mình trong phòng làm việc, vì một cuộc điện thoại, vì một tên nhóc lông mao còn chưa dài, cô bật cười. Cô thích tên nhóc đó sao? Không! Người cô yêu là anh! Nhưng cô chưa từng cười với anh bao giờ. Hai người luôn giương cung bạt kiếm, ngoại trừ ân ái ra, không có thời điểm chung sống hoà bình, chỉ có liên tục cãi vã và giằng co. Anh ghét cô —— cho dù anh hiểu cô vô tội. Nhưng anh cần đối tượng để căm thù. Từ bé mẹ đã ân cần dạy bảo anh, nếu không phải vì cô và mẹ cô, cha sẽ không lạnh nhạt như băng với bọn họ. Anh biết mẹ chẳng qua là cần một người cùng bà chung mối thù với người đó, bà yêu cha, nhưng trong lòng cha không có bà, bà đau, bà hận, bà cần ai đó cùng bà căm hận, mà anh là con trai bà, là lựa chọn tốt nhất. Anh và cha cảm tình không thuận hòa, nhưng cùng mẹ sao không thân thiết được? Nghĩ như vậy, bà người gần gũi với anh nhất, ngược lại anh căm ghét cô nhất. Thật mỉa mai. Một người anh hận không thể khiến người đó biến khỏi tầm mắt, cũng là người hiểu rõ anh nhất, bởi vì cô yêu anh, mà anh... Không yêu cô. Anh không có khả năng sẽ yêu cô, anh phải ghét cô, phải bài xích cô, giữa hai người không có khả năng, anh sẽ không giống như ý nguyện của cha, không thể làm tổn thương mẹ. Nhặt quần áo lên, Tề Thiên Kiêu đi về phía cánh cửa chung. Anh mở của, bước chân khẽ run. "Em không nên yêu thương tôi." Anh nói nhỏ, âm thanh nhẹ nhàng phiêu đãng trong không gian lặng yên, anh trở lại nơi chốn của mình, cánh cửa thông nhau bị anh đóng lại, giống như đóng lại con đường giữa hai người. An Bối Nhã từ từ mở mắt ra, nhìn cánh cửa đang khép chặt kia, chậm rãi cụp mắt xuống, bên môi lại giương lên một nét cười tự giễu, "Không nên sao..." Nếu có thể đơn giản như vậy thì tốt rồi. Nếu thật sự có thể không yêu thì tốt rồi, tốt rồi... Bí Mật Độc Quyền ======= Nếu bạn muốn tiếp tục truy cập nội dung truyện, mời CLICK ĐỌC tại ========Số chương 11 chương + 1 vĩ thanh + 1 phiên ngoại. Thể loại trọng sinh, 1x1, anh em nuôi, ngược nữ sau ngược nam, H18+, HE vĩ trước tới nay trong suy nghĩ An Bối Nhã không bao ngờ nghĩ rằng sẽ có ngày mình kết thúc cuộc sống thê thảm như vậy Cô từng nghĩ bản thân có thể sẽ chết già, chết vì bậnh tật, chết vì cô đơn, cười thong dong chờ chết, nhưng chưa hề nghĩ tới sẽ chết ở độ cao ba mươi nghìn feet. Cô không cho là mình lần này có khả năng sống sót, dù sao cánh máy bay đã nổ tung, hơn nữa thân máy bay cũng đang rung lắc dữ dội mà lao xuống dưới, không bất ngờ là, cô sẽ bị nổ tung thành từng mảnh nhỏ, sau đó xương cốt không còn!An Bối Nhã nhắm mắt mỉm cười, đối lập với những tiếng thét kinh hoảng, tiếng gào khóc giãy giụa, cô vô cùng bình tĩnh, đôi tay đặt vào hai bên vịn ghế,thân mình an ổn dựa vào chiếc ghế da êm ái của khoang hạng nhất. Thật ra cô vốn không muốn đi chuyến bay này, nói đúng hơn là dựa theo lộ trình, cô lúc này phải hướng Paris, một lòng hướng tới những chuyện lãng mạn. Chỉ là hiện tại xem ra cô không có duyên với lãng mạn rồi. Khóe miệng mỉm cười mang theo nét tự giễu, thân máy bay lao nhanh xuống, áp suất không khí bắt đầu làm cho dạ dày cô quặn thắt khó chịu, màng tai cũng bắt đầu đau giây phút cuối cùng trước khi mất đi ý thức, cô nghĩ đến người kia... Liệu anh có cảm thấy khổ sở trước cái chết của cô không? Không, hẳn là không đâu, anh sẽ âu yếm ôm mĩ nhân của mình, đeo nhẫn cưới cho cô ấy, sau đó cùng nhau nâng chén chúc mừng, người anh ghét rốt cục đã biến mất An Bối Nhã, tôi hận vì sao cô không thể vĩnh viễn biến mất trước mặt kia, từng cao ngạo, dùng cái miệng bễ nghễ mà khinh thị đó, nói với cô. Xem ra thật hợp với nguyện vọng của anh chất lỏng ấm áp từ khuôn mặt chảy xuống, tràn qua cánh môi. Cho dù thái độ thanh thản, nhưng trong lòng cô là tiếc nuối, là mất mát, là bi thương. Cuối cùng... cô vẫn kTác giá Nguyên Viện

truyện bí mật độc quyền